Trên núi không thiếu thứ gì để ăn, thành phố Giang dựa vào dãy núi Trường Bạch, so với một vài thành phố đất chật người đông, chỉ dựa vào hàng hóa lương thực để sống thì thời kỳ khó khăn ba năm sẽ dễ vượt qua hơn nhiều. Nhưng lương thực thì chỉ có từng ấy, vẫn có người không đủ ăn, bỏ việc lên núi trồng trọt.
Nhà họ Ngô bên kia chính là như vậy, nhưng năm nay nguồn cung cấp lương thực đã trở lại bình thường, ông Ngô liền hối hận.
Ông ấy quay lại tìm mấy lần, nhưng vị trí trống đã sớm có người khác thế chỗ, ai lại muốn chắp tay nhường bát cơm cho người khác chứ?
Không tìm được việc, ngôi nhà đắt tiền này cũng không cần thuê nữa, hai tháng trước vừa trả lại cho cục quản lý đất đai.
Hạ Thược tính toán trong lòng, cô cảm ơn rồi rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)