Nội tâm của Hà Lộ Từ đang rất hỗn loạn, Hà Nguyệt Tâm vẫn đang nhìn anh không chớp mắt.
Lỡ như anh vừa hạ bút, em gái liền nhìn ra sự khác biệt thì sao đây?
Nhưng nếu như anh không viết thì những lời nói hùng hồ của anh trên bàn cơm hồi nãy không phải sẽ trở thành lời chém gió sao.
Đặc biệt là Mẹ Hứa, lúc Mẹ Hứa nghe thấy anh cố gắng học hành thì lập tức có cái nhìn mới về anh liền, trong mắt toàn là sự tán thưởng, bây giờ đang mặt mày an tâm ngồi đợi anh giải bài.
Tôn Càn vô lực ôm đầu, có chút không dám nhìn tiếp nữa. Hay là cậu mượn cớ rời khỏi đây trước nhỉ? Nhưng như vậy có phải là quá không có nghĩa khí không. Hay là cậu ở lại nhặt xác cho anh Lộ của cậu không.
Hà Nguyệt Tâm thả chậm tốc độ giảng giải, cô sợ Hà Lộ Từ sẽ nghe không hiểu.
"Bài này sẽ phải vận dụng công thức......, thay số vào công thức xong là có thể giải ra được ngay, anh tư, anh thử xem."
Cô nhét viết vào tay anh tư, mỉm cười nhìn anh, tuy rằng tâm tư của anh tư không đặt trong chuyện học hành, nhưng thực ra anh ấy rất thông minh, hồi nãy cô đã giảng rất rõ ràng rồi, hơn nữa bài này cũng không khó lắm, vận dụng công thức mới học hai ngày trước là có thể giải ra ngay thôi.
Cây viết của Hà Lộ Từ dừng lại trên trang giấy hồi lâu, anh mơ hồ nhớ được bài mẫu giáo viên giảng trên lớp khá là giống với bài này, thực ra nó cũng không khó lắm.
Nhưng......
Anh nhớ lại chữ viết của Tôn Càn trong tập chép bài, viết từng nét một, vô cùng chậm rãi.
Chữ "giải" đầu tiên thôi cũng tốn hết nửa cái mạng của anh rồi.
Sau khi viết xong anh ngước đầu nhìn Hà Nguyệt Tâm một cái, thấy Hà Nguyệt Tâm nhìn chữ "giải" đó mà không có biểu cảm gì khác trên mặt hết thì cố lấy dũng khí viết tiếp.
Tốc độ viết cực chậm, nhưng không biết có phải ảo giác của anh không mà anh cảm thấy bầu không khí xung quanh đều yên tĩnh đến lạ thường.
Đợi anh viết xong, đặt viết xuống, thì nhịp tim có chút tăng nhanh.
Hà Nguyệt Tâm nãy giờ không nói gì, anh nhắc nhở nói: "Anh giải có đúng không?"
Hà Nguyệt Tâm nhìn chữ viết của Hà Lộ Từ, chữ viết như rồng bay phượng múa không nói, mỗi con chữ đều như tự do sinh trưởng vậy, cho dù anh tư đã viết rất chậm rồi, nhưng chữ viết ra......vẫn rất là xấu.
Trước đây cô đã nhìn qua tập chép bài của anh tư rồi, còn khen chữ viết của anh tư đẹp nữa, và còn kinh ngạc một thời gian dài nữa.
Đang lúc Hà Lộ Từ đang thấp thỏm không yên vô cùng thì Hà Nguyệt Tâm nhẹ giọng nói: "Anh tư, tập chép bài trước đây anh gửi là tự anh viết à?"
Tim Hà Lộ Từ đều nhanh ngừng đập rồi, anh đã tận lực mô phỏng chữ viết của Tôn Càn rồi, nhưng chữ viết không phải là chuyện luyện ra trong ngày một ngày hai được.
"Anh......"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)