Hà Lộ Từ cứ dùng cái đầu lông lông của mình dụi lên tay Hà Nguyệt Tâm.
Phối hợp với giọng nói tràn đầy ủy khuất của anh, Hà Nguyệt Tâm có muốn giận cũng giận không nổi nữa.
Bình thường anh tư ngông cuồng hung hăng đến thế nhưng giờ đây lại toàn tâm toàn ý muốn dỗ cô vui, mặc cô đánh mắng như vậy.
Cô đẩy nhẹ đầu của anh tư ra, để cho anh tư đứng thẳng dậy.
Hà Lộ Từ tiếp tục ủy khuất nhìn cô chằm chằm.
Xấp đề thi trong tay anh nhìn khá là nhăn nhúm, xem ra lúc giải đề đã trải qua vô số khoảng khắc vò đầu bức tai rồi. Hà Nguyệt Tâm có thể tưởng tượng ra được sự cáu gắt, không kiên nhẫn, và cảnh tượng vò muốn hói đầu nhưng lại phải cố nén lại của anh tư trên bàn học, cố sống cố chết làm hết đống đề thi thử đó.
Chữ viết trong tập chép bài cũng đã cố gắng viết quy chỉnh lại rồi, ít rồng bay phượng múa hơn trước nhiều rồi, anh tư thật sự đã rất cố gắng nổ lực rồi.
Hà Nguyệt Tâm thở dài một hơi: "Được rồi, em không giận anh nữa đâu, nhưng mà, không được có lần sau nữa."
Hà Nguyệt Tâm ừm một tiếng.
Sau khi xuống lầu lập tức nhận được hai ánh mắt tha thiết mong chờ, Hà Nguyệt Tâm nhớ ra hồi nãy anh cả và anh hai cũng có nghĩ cách để chọc cô vui, cô không muốn khiến cho hai người họ lo lắng liền cười với họ một cái, để cho họ biết cô đã hết giận rồi.
Cơ mặt trên mặt anh cả lập tức thả lỏng ra ngay, vẫy tay ra hiệu cho Lý Nham: "Có thể dọn cơm lên rồi."
Đồ ăn đã làm xong từ sớm rồi chỉ chờ Hà Nguyệt Tâm xuống để ăn chung với nhau.
Hà Tinh Hoài bật người dậy từ sofa: "Nếu mà thằng nhóc này có gạt em nữa thì không còn Tâm Tâm ra tay đâu, anh sẽ trực tiếp đập nó một trần nhừ tử."
Bốn anh em cùng ngồi xuống bàn ghế, Hà Lộ Từ ân cần ngồi bên cạnh Hà Nguyệt Tâm, nghe Hà Tinh Hoài nói vậy thì lườm anh hai mình một cái, trong mắt tràn đầy sự nguy hiểm.
Hà Tinh Hoài mà đòi đánh anh ư? Anh dám cá là anh hai đánh không thắng được anh. Nếu không phải nể anh ấy là anh hai anh thì anh đã sớm đánh anh ấy khóc luôn rồi.
Hà Thúy Chi gắp một đũa thức ăn cho Hà Nguyệt Tâm rồi nói: "Có tức giận như thế nào đi nữa thì cũng phải ăn cơm. Hơn nữa người làm sai cũng có phải em đâu, em cứ xuống lầu ăn cơm, để nó đói chết cũng được."
Anh ngồi dưới lầu cứ mãi lo lắng Hà Nguyệt Tâm sẽ vì tức giận mà không ăn bữa tối. Hà Lộ Từ da dày thịt nhiều bỏ đói một bữa cũng chả sao, nhưng Hà Nguyệt Tâm sao có thể không ăn cơm được chứ?
Vừa làm sai chuyện, lại bị hai anh trai chửi xiêng chửi xéo như vậy, nhưng khó khăn lắm mới dỗ dành được Hà Nguyệt Tâm nên Hà Lộ Từ cũng không dám để xảy ra chuyện gì nữa, cũng không dám phản bác lại, chỉ có thể lén lút lườm hai anh trai thôi.
Hà Nguyệt Tâm thấy bộ dạng này của Hà Lộ Từ thì nhịn không được cười ra tiếng.
Hà Thúy Chi thấy vậy cũng cười theo: "Nếu như nó đã làm sai rồi thì Tâm Tâm cứ mặc sức ra yêu cầu đi, phải để cho nó thừa cơ chuộc tội, dọa dẫm nó cũng được, dù sao thì nó cũng có tiền mà."
Hà Lộ Từ không có phản bác, Hà Thúy Chi lâu lâu mới nói được câu tiếng người, anh nhìn Hà Nguyệt Tâm với vẻ tràn đầy mong chờ, nếu như em gái đưa ra yêu cầu thì tốt biết mấy, anh cũng có thể giảm nhẹ cảm giác tội lỗi trong lòng hơn.
"Để cho nó lúc Tết cho Tâm Tâm một phong lì xì siêu to là được. Phải dày như một cuốn sách vậy đấy." Hà Tinh Hoài đề nghị.
Thấy Hà Lộ Từ không phản kích lại, hai anh em liền nắm bắt cơ hôi giành phúc lợi cho em gái.
Nụ cười trên mặt Hà Nguyệt Tâm ngày càng lớn: "Lì xì em không cần đâu, em chỉ cần một bài thi đạt trung bình của anh tư thôi, có được không?"
Từ bây giờ đến Tết vẫn còn mấy tháng nữa lận, chỉ cần Hà Lộ Từ chịu cố gắng thì đạt mức trung bình không hề khó chút nào cả.
Hà Lộ Từ suy nghĩ một hồi mới hạ quyết tâm nói: "Được." Anh lại nói tiếp: "Lì xì cũng sẽ không thiếu đâu, bảo đảm sẽ dày hơn sách ôn thi đại học."
Mọi người đều cười ra tiếng.
Đột nhiên Hà Nguyệt Tâm cảm thấy đây vẫn là lần đầu tiên có cảm giác ấm túng như vậy trên bàn ăn.
Quan hệ huyết thống không thể xóa bỏ được, người thân là người thân cận với cô nhất trên cõi đời này. Lúc cô được đón về nhà họ Hà thì cũng từng hy vọng sự ấm áp đoàn tụ từ gia đình, nhưng cô chưa từng có được thứ cô muốn, nhưng không hiểu sao sau khi trùng sinh cô lại ngược lại có thể thật sự cảm nhận được sự ấm áp của gia đình rồi.
Nhưng hình như vẫn thiếu một người nữa.
Cô dừng đũa lại: "Anh ba......khi nào sẽ về vậy?"
Lời vừa dứt thì mọi người trên bàn ăn đột nhiên im lặng hết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


