Lưu Mộng ngu hết cả người.
Không phải nói gia đình vô cùng nghèo nàn sao? Nồi niêu xoong chảo dùng mấy năm trời đều dọn hết qua nhà mới.
Nhưng tại sao người nghèo nàn như vậy lại quen biết với người như vậy chứ?
Hơn nữa thái độ của những người này còn cung kính như vậy nữa chứ, cứ như hận không thể vẫy đuôi chào vậy?
Hồi nãy bọn họ còn coi thường Mẹ Hứa, còn muốn gắn CCTV trước cửa vì sợ bị trộm đồ, còn chê nhà người ta chuyển nhà chiếm thang máy, còn chê tay bà ấy bẩn không cho phép sờ chó của cô nữa chứ?
Nếu như thật sự gắn CCTV rồi thì đám người này có đập bọn họ một trận không nhỉ?
Còn dám chê người ta chiếm thang máy nữa chứ, lúc bọn họ vừa mới chuyển tới đây không phải cũng chiếm hơn nửa ngày sao, dựa vào cái gì mà người ta không được chiếm chứ?
Lỡ như Mẹ Hứa kể lại chuyện hồi nãy cho mấy người này nghe thì bọn họ có thể sẽ bị sáp lá cà không nhỉ?
Cái người đứng đầu đó giàu có thì không nói đi, nhìn cũng chẳng giống người tính tình tốt đẹp gì cả, cho dù là dùng lý do nhìn bọn họ không thuận mắt để đánh bọn họ một trận thì bọn họ cũng không biết đến đâu để nói lý nữa.
Nghĩ tới đây thì Lưu Mộng liền bủn rủn tay chân, Nghiêm Sơn lập tức dìu cô ngay, hai người trao đổi bằng ánh mắt, trong mắt đều là cảm xúc khủng hoảng lo sợ.
Lưu Mộng hồi tưởng lại chuyện hồi nãy, có chút hối hận, cô không nên mắng Mẹ Hứa không có tố chất, không nên hất hàm với Mẹ Hứa như vậy, không nên chê Mẹ Hứa tay bẩn.
Càng nghĩ càng cảm thấy mình chết chắc rồi.
Mẹ Hứa có chút ngây người, nghe Hà Lộ Từ nói rồi mới biết thì ra người này là anh trai ruột của Hà Nguyệt Tâm.
Từ sau khi Hà Nguyệt Tâm được đón về nhà họ Hà, bà vì tránh hiềm nghi mà chưa từng bước chân vào nhà họ Hà, cho nên cũng không biết bộ dạng mấy anh trai của Hà Nguyệt Tâm như thế nào cả, đây vẫn là lần đầu tiên bà gặp được anh trai của Hà Nguyệt Tâm.
Thấy đám trẻ này ngoan như vậy, nụ cười trên môi bà đều dừng không được: "Mấy đứa đến đây làm gì vậy? Con xem bác này, hôm nay chuyển nhà, đồ đạc chưa thu dọn gì cả, không có cách nào để chiêu đãi tốt mấy đứa cả."
Cả đám Hà Lộ Từ vội nói: "Không cần chiêu đãi gì bọn con đâu, bọn con đến để phụ chuyển nhà ạ, bác có cần gì thì cứ dặn bọn con làm là được."
Đúng lúc thang máy dùng để chuyển đồ vang lên tiếng "Đinh", sau khi cửa mở ra bên trong chất đầy hành lý và đồ gia dụng.
Anh cho đám Tôn Càn một ánh mắt, cả đám liền vội giành nhau bưng đống đồ trong thang máy vào nhà ngay.
Đám nhân viên chuyển nhà đang định cúi người xuống bưng đồ đều bị chen hết qua một bên.
Mẹ Hứa thấy mấy trẻ nhiệt tình và nhanh nhẹn như vậy thì cũng có chút ngại, vội lên tiếng nói là không cần mấy đứa phụ đâu, nhưng không ai nghe cả, chỉ có thể đứng ở bên cạnh cười bó tay thôi.
Hồi nãy bọn họ cúi đầu bưng đầu, nhưng những lời Lưu Mộng khiển trách bọn họ đều nghe rõ hết.
Thấy chuyện cũ hồi nãy bị nhắc lại, biểu cảm trên mặt Lưu Mộng cứng đơ.
Hà Lộ Từ ngoan ngoãn đứng bên cạnh Mẹ Hứa, nghe thấy lời này, thì dẹp ngay vẻ ngoan ngoãn trên mặt, anh nhíu nhẹ hai đầu chân mày lại, có dấu hiệu muốn nổi giận rồi: "Có người chê mọi người chiếm thang máy à?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


