Cô gái xoa xoa chân, nhọc nhằn bò dậy. Tháo ván trượt tuyết ra xong, cô nàng lại đỡ Đường Tư Kỳ đứng lên.
Lúc này cô nàng mới lên tiếng: “Bạn xem, hai đứa mình đều vụng về thế này, e là chẳng vào được bãi trượt tuyết đâu, mình thấy nguy hiểm lắm. Hay là chúng ta thuê huấn luyện viên đi. Mình hỏi rồi, huấn luyện viên dạy một giờ tốn một trăm tệ, lại có thể kèm cùng lúc hai người. Chúng ta ghép chung, mỗi người năm mươi tệ, như thế cũng tiết kiệm được một chút.”
Đường Tư Kỳ cảm thấy cách này không tồi, lại vô cùng khâm phục dũng khí của cô gái. Đổi lại là cô, chắc chắn cô sẽ ngại ngùng chẳng dám chủ động rủ người khác ghép chung huấn luyện viên.
“Được, mình ghép với bạn.” Đường Tư Kỳ gật đầu.
“Tốt quá! Không giấu gì bạn, đây đã là lần thứ hai mình ngã rồi. Hahaha!” Cô gái không nhịn được bèn bật cười ha hả.
Đường Tư Kỳ cũng mỉm cười, hôm nay bản thân cô cũng coi như tự đâm đầu vào chỗ ngã.
Hai người trò chuyện dăm ba câu đã trở nên thân thiết. Đường Tư Kỳ phát hiện đối phương lại chính là đàn em học chung trường cấp ba, chỉ thua cô hai khóa.
Thế giới này quả thực quá nhỏ bé.
Hai người cứ thế thuê một huấn luyện viên trượt tuyết. Mặc dù trong thời gian ngắn chỉ có thể học được vài kỹ năng điều khiển ván trượt vô cùng cơ bản, thế nhưng có huấn luyện viên ở bên cạnh chỉ dẫn, quả thực vẫn tốt hơn hẳn cái dáng vẻ hai mắt mù mờ, chẳng hiểu chút gì như ban nãy.
Đường Tư Kỳ nhận ra bản thân thực sự không có khiếu thể thao. Bù lại, cô nàng kia học rất nhanh, sau khi nắm vững kỹ năng thì bắt đầu quay sang chỉ dẫn cho cô, thậm chí còn dạy tỉ mỉ hơn cả huấn luyện viên.
“Ban nãy em có để ý, chúng ta có thể ngồi băng chuyền lên phía trên kia.” Ánh mắt cô gái lộ ra một tia khao khát.
Đường Tư Kỳ sợ hãi vội vã từ chối: “Chị không đi đâu, trượt từ trên con dốc đó xuống chắc chắn chị sẽ ngã tàn phế mất.”
Cô gái mỉm cười giải thích: “Không phải bảo chị tự trượt xuống đâu. Chị nhìn bên kia có mấy đường trượt kìa, chỗ đó đều là đường trượt dành riêng cho phao lốp xe đấy.”
“Phao lốp xe sao?”
“Đúng vậy, trò đó cũng chẳng đòi hỏi kỹ năng gì cả. Đi thôi, chúng ta qua đó thử xem.”
Xưa nay lá gan của Đường Tư Kỳ vốn chẳng lớn, ngày thường cô lại càng hiếm khi tụ tập vui chơi cùng bạn bè. Chẳng hiểu vì sao, tính cách hiện tại của cô dường như đã cởi mở hơn đôi chút so với thời đi học. Nghe cô gái kia xúi giục, cô dường như cũng nảy sinh vài phần rạo rực. Cô thầm nghĩ cứ qua đó xem trước đã, nếu quả thực không làm được thì từ bỏ cũng chưa muộn.
Cứ như vậy, Đường Tư Kỳ đi theo cô gái bước lên băng chuyền, một mạch đi thẳng lên đỉnh dốc.
Xếp hàng ngay phía trước bọn họ là hai bé gái chừng mười mấy tuổi, thoạt nhìn cỡ chừng vừa bước vào cấp hai. Hai đứa nhỏ cùng nhau ngồi lên phao lốp xe, trượt một mạch từ trên đường trượt xuống, dọc đường đều truyền đến tiếng la hét chói tai.
Cô gái hưng phấn đến mức gương mặt ửng đỏ bừng bừng: “A, thoạt nhìn vui quá đi mất, chúng ta cũng chơi trò này có được không?”
Đường Tư Kỳ còn chút chần chừ, cô nàng nọ lại tiếp tục xúi giục: “Chị nhìn xem, mấy bé đó còn nhỏ tuổi hơn kìa, bọn chúng đều chơi được. Chị cũng cất công đến tận đây rồi, lại còn tốn hai trăm tệ, nếu không thử trải nghiệm mọi thứ thì chẳng phải là quá lãng phí hay sao?”
Cứ như vậy, Đường Tư Kỳ làm ra một việc hiếm thấy là ngoan ngoãn ngồi lên phao lốp xe. Nhân viên công tác lên tiếng xác nhận với bọn họ: “Hai bạn đã chuẩn bị xong chưa?”
Cô gái lớn tiếng đáp lời: “Chuẩn bị xong rồi!”
Đường Tư Kỳ lạnh run lẩy bẩy, hai bàn tay túm chặt lấy viền phao lốp xe, do dự vài giây rồi mới gật gật đầu: “Chuẩn bị xong rồi.”
Phao lốp xe bị đẩy đi, Đường Tư Kỳ chỉ nghe thấy tiếng gió rít gào vù vù bên tai. Một cơn mất trọng lượng đầy xa lạ ập đến, cô cảm thấy bản thân dường như sắp bay bổng lên không trung.
“Aaaaa!” Cô chẳng thể kìm được bèn hét tướng lên.
“Hahahaha!” Cô nàng ở đường trượt bên cạnh tỏ ra tự nhiên hơn nhiều. Thậm chí cô ấy còn rảnh rỗi ngoái đầu nhìn dáng vẻ la hét của Đường Tư Kỳ, sau đó bật cười thật lớn.
Hai người rất nhanh đã kết thúc chuyến thám hiểm lần này. Ngay thời điểm quay trở lại mặt đất, Đường Tư Kỳ cảm giác đôi chân mình vẫn còn chút run rẩy.
“Hahaha, nhìn cái dáng vẻ này của chị, có phải chị bị sợ độ cao không?” Cô gái mỉm cười dò hỏi.
Đường Tư Kỳ lắc đầu: “Sợ độ cao thì không đến nỗi… Chỉ là… chị chưa từng ngồi cái cầu trượt nào cao thế này.”
Cứ như vậy, Đường Tư Kỳ bị cô nàng kéo đi trải nghiệm liên tục hai lần mới thôi.
Đến lần thứ hai, dường như cô quả thực đã vơi bớt nỗi sợ hãi, cũng đã lờ mờ lĩnh hội được điểm khiến người ta dễ dàng nghiện của hoạt động này.
Chính là cái cảm giác mất trọng lượng và mất khống chế trong nháy mắt ấy, vô cùng kích thích.
Có điều, nếu tự mình tới đây, chắc chắn cô sẽ không muốn khiêu chiến lần thứ ba.
Hai giờ trôi qua rất nhanh. Khi cô gái thay xong đồ và chuẩn bị chào tạm biệt liền nói: “Hôm nay rất vui vì được làm quen với chị. Chúng kết bạn WeChat nhé, em tên là Hứa Vi, lúc nào rảnh rỗi lại cùng nhau ra ngoài chơi.”
Đường Tư Kỳ cũng lấy điện thoại di động ra. Hiếm khi gặp được người hợp tính, kết bạn WeChat cũng tốt. Thế nhưng cô đành tiếc nuối đáp lời: “Chị đã đi làm rồi, ngày thường ở Thượng Hải nên khá ít khi về đây.”
“Không sao, em cũng học đại học ở nơi khác, dạo này rảnh rỗi mới về nhà thôi. Lúc nào rảnh chúng ta lại trò chuyện tiếp.” Sau khi Hứa Vi chào tạm biệt Đường Tư Kỳ liền quay người rời đi.
Khi Đường Tư Kỳ bước ra từ thế giới băng tuyết, nhớ lại cảnh tượng đầy kích thích ban nãy, cô vẫn không kìm được nụ cười rạng rỡ.
Ây da, suýt chút nữa thì quên mất chuyện điểm danh.
Đường Tư Kỳ lấy điện thoại di động ra, hệ thống đã gửi tới hai tin nhắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
