Đừng mà!
Hu hu hu, vậy mà lại tạm dừng check-in ẩm thực hàng ngày, thế này thì bảo cô làm sao sống nổi đây!
Bây giờ mới có 1327 tiền vàng, tuy đã có thể đổi được cua hoàng đế, nhưng cô càng muốn có một chiếc máy tính xách tay mỏng nhẹ với hiệu năng cao hơn!
Thế nhưng nếu không thể check-in đồ ăn, cô đành phải check-in các khu danh lam thắng cảnh hoặc những cơ sở vui chơi giải trí khác mà thôi.
Khu vực lân cận Ôn Châu thì có chỗ nào chơi vui nhỉ?
Nhất thời, Đường Tư Kỳ cũng không biết nên chọn nơi nào thì tốt hơn.
Đúng rồi, đi hỏi bố thôi!
Từ sau khi ông ấy nghỉ hưu, ngoại trừ việc ở nhà chăm sóc hoa cỏ thì còn thích cùng bạn bè đi du lịch ngắn ngày ở những vùng lân cận.
Lần trước, ông ấy còn cùng bố của Từ Thiên Ngưng đi chơi ở đâu quanh đây ấy nhỉ?
Đường Tư Kỳ bèn gọi điện thoại cho bố.
“Bố ơi, con muốn hỏi một chút, gần nhà mình có chỗ nào chơi vui không ạ, chính là kiểu không có quá nhiều khách du lịch nhưng phong cảnh vẫn khá ổn ấy?”
Đường Duệ Thanh thật sự không ngờ con gái lại gọi điện thoại tới để hỏi chuyện này.
Đúng rồi, hôm qua cô vừa mới nói hiện tại công việc của cô cần phải đi thực tế khắp nơi để tìm kiếm cảm hứng.
“Vậy thì có nhiều lắm…” Đường Duệ Thanh bắt đầu tìm kiếm trong đầu.
“Vâng, bố nói đi ạ.”
“Đầu tiên có thể đi xem khu danh thắng sông Nam Khê, bên trong rộng lắm, có thể chơi được rất lâu. Cảnh quan non nước hữu tình cũng có thể giúp con tìm thấy nguồn cảm hứng. Sau đó xung quanh cũng có không ít những ngôi làng cổ, làng cổ Thương Pha mà bố từng đi qua cũng rất tuyệt. Ngoài ra, phố Lệ Thủy ở làng cổ Nham Đầu cũng mang đầy nét cổ kính. Hoặc đến vịnh Long Đàm ngắm thác nước cũng không tồi đâu.”
Nghe có vẻ những địa điểm này đều khá ổn. Sau khi Đường Tư Kỳ cúp điện thoại liền bắt đầu nghiên cứu từng nơi một. Mặc dù những chỗ mà bố cô nhắc đến đều rất đẹp, nhưng giao thông lại không mấy thuận tiện.
Hiện tại cô chỉ có nửa ngày để đi và về. Thêm vào đó, cô lại không rành đường xe buýt, phương hướng cũng chẳng tốt, thế nên quả thực có chút miễn cưỡng.
Cô lại cẩn thận suy nghĩ thêm một lát. Bây giờ cô cách mốc 1500 tiền vàng chỉ còn thiếu chưa tới 200 tiền vàng nữa, nói cách khác, cô chỉ cần check-in một địa điểm hạng A hoặc hai địa điểm hạng B là đã có thể hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Vậy thì khoanh vùng phạm vi ở trong khu vực nội thành, chỉ có thể tìm kiếm những chỗ đi chơi thú vị ở quanh đây. Nhắc đến khu vui chơi ở nội thành, nơi cô quen thuộc nhất chính là phố Ngũ Mã. Trước kia môi trường ở phố Ngũ Mã không được tốt cho lắm, nhưng sau khi được trùng tu và sửa chữa quy mô lớn thì nơi này đã trở thành địa điểm cô thích dạo bước nhất mỗi lần trở về.
Đương nhiên… Sự quyến luyến sâu đậm này có một phần lớn nguyên nhân là bởi vì xung quanh đó có không ít những hàng quán đồ ăn vặt lâu đời.
Tuy nhiên, xét như một sự tồn tại tựa như biểu tượng của thành phố, phố Ngũ Mã vẫn hoàn toàn xứng đáng là một địa điểm check-in mang tính đại diện cho Ôn Châu.
Đường Tư Kỳ đi đến phố Ngũ Mã, dạo một vòng từ đầu đến cuối phố. Nơi đây quả không hổ danh là trung tâm thành phố sầm uất và náo nhiệt của Ôn Châu, người đi dạo phố thật sự không hề ít.
Bây giờ nơi này đã được xây dựng thành một phong cách kiến trúc kết hợp giữa nét cổ điển và hiện đại, nhìn chung cũng khá là vui tai vui mắt.
Đường Tư Kỳ với tâm trạng thấp thỏm lấy điện thoại di động ra, ấn nút check-in.
[Chúc mừng ký chủ đã check-in thành công “phố Ngũ Mã”. Đánh giá: Hạng C. Hệ thống thưởng cho bạn 10 giờ sinh mệnh, 60 tiền vàng (đã sử dụng thẻ nhân ba tiền vàng). Tổng tài sản: 1387 tiền vàng. Sinh mệnh còn lại: 171 giờ.]
Muốn khóc quá đi mất!
Đường Tư Kỳ đã có dự cảm trước rằng phố Ngũ Mã chắc chắn sẽ không đạt được hạng A, thế nhưng việc chỉ được đánh giá hạng C cũng là điều mà cô không thể ngờ tới.
Phố đi bộ của người dân Ôn Châu sao lại chẳng đáng giá nổi một hạng B cơ chứ?
Đường Tư Kỳ thở dài một hơi, xốc lại tinh thần, đành phải tiếp tục chọn địa điểm check-in tiếp theo.
Cô vừa tìm kiếm vừa tự nhắc nhở bản thân, sau này cô chỉ còn một cơ hội check-in không phải hạng A nữa thôi, nhất định phải cẩn thận mới được. Nếu như không cẩn thận lại bị đánh giá là hạng C thì trừ phi cô tìm thêm được một điểm hạng A nào khác, bằng không sẽ chẳng thể đổi được chiếc máy tính xách tay kia.
Đường Tư Kỳ suy tính hết lần này đến lần khác, thực sự chẳng thể nghĩ ra trong nội thành còn khu danh lam thắng cảnh nào đáng để check-in nữa.
Đột nhiên cô lướt vòng bạn bè, nhìn thấy đoạn video của một người bạn học cấp ba dẫn con đi chơi ở khu trượt tuyết trong nhà.
Không biết vì lý do gì mà người bạn học này sau khi tốt nghiệp cấp ba đã không tiếp tục học lên nữa, rất nhanh đã kết hôn rồi sinh con. Đến nay cô vẫn còn đang độc thân, vậy mà con của người ta đã sắp vào tiểu học đến nơi rồi…
Đường Tư Kỳ vỗ đét một cái lên trán: “Khu trượt tuyết cũng được mà!”
Khu trượt tuyết trong nhà cũng được coi là một địa điểm tham quan đàng hoàng rồi!
Đường Tư Kỳ xem thử một chút, Thế Giới Băng Tuyết Kỳ Đặc cách vị trí hiện tại của cô cũng không tính là quá xa, có tuyến xe buýt đi thẳng đến đó, chỉ cần ngồi mười lăm trạm là tới nơi.
Cô không chút do dự mà lên xe buýt, chạy thẳng một mạch đến thế giới băng tuyết.
Trực giác của cô mách bảo rằng, lúc hệ thống đánh giá một địa điểm có tốt hay không thì một mặt là xem nơi này có đủ độ vắng vẻ hay không, mặt khác còn phải xem nó có mang lại cho cô trải nghiệm gì đặc biệt hay không.
Cô chưa từng tiếp xúc qua các môn thể thao trên mặt băng bao giờ, đến đây trải nghiệm chắc hẳn sẽ có thêm điểm cộng phụ.
Cô cũng không mong cầu có thể được đánh giá hạng A, được hạng B đã là rất tốt rồi.
Sau khi đã quyết định xong xuôi, Đường Tư Kỳ đi đến cửa khu vui chơi để mua vé.
Cái gì!
Là một đứa nghèo hèn nhận một đơn hàng mới kiếm được có tám mươi tệ…
Cô đã nghèo rớt mồng tơi như thế này rồi, cớ sao còn phải chọn chỗ có mức tiêu thụ cao nhường này để chơi cơ chứ?
Đường Tư Kỳ cảm giác cõi lòng mình như đang rỉ máu.
Nhưng nghĩ lại chiếc máy tính xách tay trị giá hơn năm ngàn tệ kia thì vẫn thấy khá hời.
Nếu như thực sự có thể check-in thành công thì cô đã có thể giành được chiếc máy tính xách tay trong mơ rồi. Vừa nghĩ đến điều này, Đường Tư Kỳ liền hào phóng vung tiền mua cho mình một tấm vé. Sau khi nhận được quần áo, mũ bảo hiểm và ván trượt, Đường Tư Kỳ mơ mơ màng màng thay đồ, cứ như vậy mà bắt đầu chuyến hành trình trải nghiệm trượt tuyết lần đầu tiên của mình.
Bước vào khu trượt tuyết, Đường Tư Kỳ mới nhận ra bản thân chỉ là một con gà mờ, cái gì cũng không biết. Mặc đồ trượt tuyết rồi đạp lên nền tuyết quả thực giống như đi một bước lại trượt ba bước vậy.
Nhìn lại những người xung quanh, số lượng người mới học trượt tuyết cũng không hề ít. Thế nhưng người ta đa phần đều đi cùng với một nhóm bạn, trong số đó hoặc là đã có người biết trượt và đang giúp đỡ hướng dẫn cho người khác, hoặc là cả nhóm cùng nhau thuê một huấn luyện viên để người đó dẫn dắt thêm.
Đường Tư Kỳ đã tiêu tốn gần hai trăm tệ rồi, dĩ nhiên là chẳng nỡ bỏ tiền ra thuê huấn luyện viên. Cô chỉ đành đứng ngốc nghếch ở bên cạnh nghe lỏm, hi vọng có thể nghe được một chút phương pháp kỹ thuật cơ bản nào đó.
“Người đẹp ơi, chào bạn… Xin hỏi bạn cũng đi một mình đến đây sao?” Bên cạnh chợt vang lên một giọng nữ e dè nhút nhát.
Đường Tư Kỳ ngoảnh đầu nhìn lại, thấy một cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn đang trượt từng bước một về phía mình. Cô nàng vừa mới mở miệng nói được một câu thì đã vấp ngã oạch một tiếng ngay trên mặt đất bằng phẳng.
Đường Tư Kỳ vội vàng bước qua, vốn muốn đỡ đối phương dậy nhưng lại quên béng mất bản thân mình cũng là một kẻ tay mơ, thế là…
Hai người còn chưa kịp làm quen với nhau đã cùng ngã nhào vào một chỗ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
