[Chúc mừng ký chủ, bạn đã bước đầu nắm vững kỹ năng trượt tuyết, thưởng 90 đồng vàng, tổng tài sản: 1477 đồng vàng.]
[Chúc mừng ký chủ, bạn đã kết bạn WeChat với bạn đồng hành trong chuyến du lịch, thưởng 150 đồng vàng, tổng tài sản: 1627 đồng vàng.]
Oa!
Sao đột nhiên hệ thống lại hào phóng đến vậy?
Mới bước đầu học được một chút kỹ năng trượt tuyết đã tặng 90 đồng vàng, mà thêm bạn bè với Hứa Vi lại thưởng tận 150 đồng vàng!
Hiện giờ tổng số đồng vàng đã vượt quá 1500! Cô thực sự đã có thể mua máy tính xách tay rồi!
Giữa lúc kích động, Đường Tư Kỳ cũng không quên chuyện điểm danh.
[Chúc mừng ký chủ, đã điểm danh thành công “Thế Giới Băng Tuyết Kỳ Đặc”, đánh giá cấp A, hệ thống thưởng cho bạn 24 giờ giá trị sinh mệnh, 300 đồng vàng (sử dụng thẻ nhân ba đồng vàng), tổng tài sản 1927 đồng vàng, giá trị sinh mệnh còn lại: 192 giờ.]
Hahahaha!
Quá được luôn!
Chẳng thể ngờ tới một chuyến Thế giới băng tuyết, tuy ngã vài cú nhưng dẫu sao cũng ngã ra được nhiều đồng vàng thế này!
Đường Tư Kỳ cảm thấy hôm nay bản thân quả thực là lời to.
Cô lập tức bắt xe buýt trở về phố thương mại, tìm đến chợ điện máy rồi đi thẳng vào cửa hàng ngày hôm qua.
Hôm nay cửa hàng đã đổi một nhân viên khác. Cô nhân viên vừa định bước tới chuẩn bị giới thiệu sản phẩm cho vị nữ khách hàng trẻ tuổi này thì đã thấy đối phương cầm điện thoại di động lên. Sau khi cẩn thận xác nhận lại mẫu mã, cô ngẩng đầu lên nói: “Tôi muốn mua chiếc máy tính xách tay này.”
Cô nhân viên sững sờ, dứt khoát đến vậy sao?
“Xin hỏi, chị đã quyết định chắc chắn là muốn mua chiếc này rồi đúng không ạ?” Cô nhân viên cố gắng kìm nén niềm vui sướng rạo rực trong lòng, kiên nhẫn dò hỏi.
Đường Tư Kỳ gật gật đầu: “Đúng vậy, chắc chắn, lấy chiếc này đi.”
“Dạ vâng, em sẽ vào kho lấy cho chị một chiếc mới, chị đợi một lát nhé.”
Bước chân đi về phía nhà kho của cô nhân viên vô cùng nhẹ nhàng, dường như là chạy lóc cóc suốt dọc đường, trong lòng cũng mừng rỡ vô cùng. Hôm nay tay cô ấy vẫn chưa chốt được đơn nào, không ngờ vừa mới lầm bầm phàn nàn xong, đơn hàng này lại tới dễ dàng đến thế!
Không ngờ cô lại có thể thông qua một ứng dụng điểm danh thần kỳ mà ôm được một chiếc máy tính xách tay về nhà!
Chiếc máy tính xách tay này nhìn kiểu gì cũng thấy ưng mắt, vừa mỏng nhẹ lại vừa dễ dùng!
Tâm trạng của Đường Tư Kỳ vui vẻ đến mức tưởng chừng như sắp bay lên trời.
Lúc về đến nhà, bố không có nhà, điện thoại của cô lại vang lên.
Sau khi bắt máy, điều khiến Đường Tư Kỳ có chút bất ngờ là người gọi đến lại chính là ông chủ Phùng của Công viên Giải trí Thiếu nhi Thất Thể, người trước đó đã chuyển cho cô hai ngàn tệ tiền thưởng.
“Cô Đường, tôi có một yêu cầu quá đáng, chuyện này quả thực chỉ đành nhờ cậy cô rồi.”
Đường Tư Kỳ đáp: “Ông chủ Phùng, ông có việc gì thì cứ nói đi, nếu giúp được nhất định tôi sẽ giúp.”
Sự hào phóng của ông chủ Phùng đã khiến số dư trong tài khoản của cô trông bớt thảm hại hơn, trước yêu cầu của ông ấy, đương nhiên cô sẽ dốc hết toàn lực.
“Cô Đường, trước đây tôi đã làm theo đề nghị của cô, mời nhà thiết kế cảnh quan đến giúp chúng tôi thiết kế. Thế nhưng bản phác thảo của bọn họ đưa ra đã phải chỉnh sửa mấy lần mà vẫn không đạt được hiệu quả như tôi mong muốn. Tôi bỗng nhớ tới mấy bức tranh cô đăng trên mạng, trong đó có một bức đã vẽ trúng tim đen của tôi. Tôi hy vọng cô có thể tới công ty tôi bàn bạc chi tiết, giúp tôi hoàn thành thiết kế cho nhà nấm. Chuyện thù lao thì dễ thương lượng thôi, tôi sẽ trả theo đúng giá thị trường.”
“Chuyện này không thành vấn đề. Có điều hiện giờ tôi vẫn chưa ở Thượng Hải, phải đợi tôi về mới có thể tới công ty của ông được. Ông xem như vậy có được không?”
“Được được, tôi sẽ đợi cô.”
Sau khi cúp điện thoại, Đường Tư Kỳ vẫn còn chút ngơ ngác. Vậy là tác phẩm của cô đã thực sự nhận được sự công nhận từ một vị giám đốc công ty rồi sao?
Cảm giác thỏa mãn này thậm chí còn vượt xa cả niềm vui sướng khi đổi máy tính mới.
Đây là chuyện tốt, chắc chắn phải ăn mừng một phen.
Đường Tư Kỳ vừa nhận được đơn hàng, vừa đổi được máy tính xách tay, hôm qua lại còn mua cho bố một chiếc máy rửa bát. Giờ phút này, cô phấn khích tới mức đi đi lại lại quanh quẩn trong phòng.
Phải ăn mừng thế nào đây nhỉ?
A!
Đúng rồi!
Trong số các vật phẩm khuyến mãi còn có một món là 500 đồng vàng đổi lấy một con cua hoàng đế nặng hai phẩy năm kilogam. Loại nguyên liệu nấu ăn thượng hạng đầy khí phách như vậy, dùng để làm tiệc mừng công đương nhiên là tuyệt vời nhất rồi.
Chỉ là...
Nơi này không phải Thượng Hải, không có vị đầu bếp hàng đầu Từ Thiên Ngưng, còn tay nghề nấu nướng của bố... cũng chỉ ở mức tàm tạm, chẳng biết có biết làm cua hoàng đế hay không.
Đường Tư Kỳ thầm nghĩ, mặc kệ đi, cứ mua về rồi tính sau.
Khi bước ra khỏi cửa nhà, Đường Tư Kỳ mới sực nhớ ra, cua hoàng đế tuy hấp dẫn, thế nhưng tổng số đồng vàng hiện tại chỉ có 427, vẫn còn thiếu một chút.
Tuy nhiên, một chút đồng vàng này hiện giờ chẳng thể làm khó được cô nữa.
Sau khi xem chỉ đường, cô bắt xe buýt đến phố Nam Đường. Nơi này đang trong quá trình chỉnh trang để xây dựng sáu thành phố liên kết nên đã thay đổi rất nhiều so với trước kia. Địa điểm vui chơi đại diện cho cảnh đêm của Ôn Châu này có cả một dãy phố quán bar, ngoài ra còn có vài cửa tiệm nhỏ rất thơ mộng, vô cùng thích hợp cho những chuyến dạo chơi ban đêm.
Những người trẻ tuổi tới đây về cơ bản đều nhắm vào các quán bar. Mặc dù chi phí tiêu dùng ở đây không hề rẻ, nhưng việc buôn bán vẫn khá khẩm.
Đường Tư Kỳ hoàn toàn không phải đến đây để đi bar, cô đơn thuần chỉ đến để điểm danh mà thôi.
[Chúc mừng ký chủ, đã điểm danh thành công “Phố Nam Đường”, đánh giá cấp C, hệ thống thưởng cho bạn 5 giờ giá trị sinh mệnh, 60 đồng vàng (sử dụng thẻ nhân ba đồng vàng), tổng tài sản 486 đồng vàng, giá trị sinh mệnh còn lại: 194 giờ.]
Ây khoan đã, hệ thống đúng như mong muốn của cô đã cho phố Nam Đường điểm đánh giá cấp C, thế nhưng cô lại phát hiện ra bản thân đã tính nhẩm sai. Cô vốn cứ ngỡ chỉ cần điểm danh bừa một điểm tham quan là có thể vượt mốc 500 đồng vàng, chẳng thể ngờ tới sau khi dùng hết hai cơ hội điểm danh không phải cấp A trong hôm nay, cô thực sự vẫn chưa gom đủ 500 đồng vàng.
Chẳng lẽ cứ thế ngậm ngùi nói lời tạm biệt với cua hoàng đế sao?
Đường Tư Kỳ cảm thấy quả thực có chút không cam tâm, chỉ còn thiếu 14 đồng vàng nữa thôi mà!
Hiện giờ cô vừa không thể điểm danh thể loại ẩm thực, cũng không thể điểm danh bất kỳ điểm tham quan nào không phải cấp A. Lúc này đã là năm giờ chiều rồi, nếu đi đến các điểm tham quan ở ngoại ô thì cũng không kịp nữa. Rốt cuộc phải làm sao bây giờ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)