Hôm nay, Trương Phóng Viễn lại đánh xe ngựa vào thành bán thịt. Hứa Hòa cũng muốn vào thành mua ít hạt giống ngô, số hạt giống năm ngoái giữ lại có chút hư hỏng, cần phải vào thành mua bổ sung. Trương Phóng Viễn coi như đã đợi được cơ hội Hứa Hòa muốn lên thành, hắn hớn hở gọi người tới đi cùng mình.
Phía sau xe đẩy đặt thịt lợn, đằng trước Trương Phóng Viễn và Hứa Hòa ngồi kề vai nhau. Gặp dân làng muốn đi nhờ xe, dù họ có trả tiền Trương Phóng Viễn cũng không chở. Ngày thường thì có thể tiện đường mang theo, nhưng hôm nay Hứa Hòa lên thành, hắn chỉ muốn một mình cậu ngồi trên xe của mình thôi.
"Trong nhà có cho ngươi tiền mua hạt giống không?"
"Cho rồi."
"Thế thì tốt." Trương Phóng Viễn thúc ngựa, nói: "Vậy lát nữa vào thành, ta đưa ngươi đi xem cửa hàng của ta, sau này ngươi biết đường rồi, ở trong thành có thể trực tiếp đến đó tìm ta."
Hứa Hòa không từ chối.
"Thịt của ta không còn thừa bao nhiêu, hôm nay có thể bán xong sớm. Ngươi ở trong thành nán lại thêm một chút, buổi trưa ta dẫn ngươi đi tiệm ăn trong thành dùng cơm."
Hứa Hòa vội vàng nói: "Tốn số tiền đó làm gì! Ăn ngoài quán đắt lắm."
Trương Phóng Viễn cười lộ ra tám chiếc răng trắng hếu: "Đây là còn chưa thành thân đã muốn quản ta rồi sao?"
Chóp tai Hứa Hòa hơi nóng lên: "Ai muốn quản ngươi."
"Phải quản, phải quản chứ." Trương Phóng Viễn lại dùng mu bàn tay chạm chạm vào mu bàn tay Hứa Hòa, nịnh nọt: "Ta chỉ cho mỗi ngươi quản thôi."
Hứa Hòa không đáp lời hắn.
Trương Phóng Viễn hít một hơi, mở tay ra hà hơi vào đó, lại nói: "Tiết trời này có chút rét nàng Bân nhỉ, sáng sớm gió thổi lạnh quá, tay cũng hơi cứng lại rồi."
Hứa Hòa ngước mắt liếc nhìn hắn một cái rồi lại hơi rủ xuống. Khoan hãy nói đến chuyện trời tháng Ba đã chẳng còn lạnh mấy, hôm nay lại là ngày nắng ráo, đào đâu ra mà lạnh như vậy: "Sau này lên thành thì mặc thêm hai lớp áo vào."
Cằm Trương Phóng Viễn hơi thu lại, nhíu mày, hiển nhiên là không hài lòng với câu trả lời của Hứa Hòa.
Hắn cựa quậy tới lui, cảm thấy đối với Hứa Hòa thì không dùng được chiến thuật mềm mỏng, dứt khoát mặt dày tâm đen luôn: "Ngươi nắm tay ca ca một cái đi mà."
Hứa Hòa đảo mắt trắng, cuối cùng vẫn nói thật lòng, có điều cậu không đáp ứng yêu cầu của hắn, nam nhân thì không thể chiều hư được: "Tử tế mà đánh xe đi."
"Ta một tay cũng có thể đánh xe, Tiểu Hắc đi vững lắm. Tay kia rảnh thì cũng để không thôi mà."
"Đến thành rồi, ta mua cho ngươi bánh cuộn, được không?"
"Đối diện chợ thịt còn có một tiệm trang sức, ta lại đưa ngươi đi mua dây buộc tóc nhé?"
Mặc cho Trương Phóng Viễn quấn quýt thế nào, Hứa Hòa vẫn bất động như núi, mắt chỉ nhìn về phía trước, không nghe lời ngon tiếng ngọt của hắn. Một hồi lâu sau cậu mới nói: "Trước kia ngươi cũng dỗ dành các cô nương và tiểu ca nhi khác như vậy sao?"
Đồng tử Trương Phóng Viễn giãn ra, động tác cầm dây cương rõ ràng trở nên vụng về hẳn đi: "Trước kia ta đã dỗ dành ai bao giờ đâu!"
Hứa Hòa như cười như không liếc xéo hắn một cái, nhìn đến mức Trương Phóng Viễn cảm thấy nổi da gà toàn thân.
"Ta nói thật mà!"
"Sắp đến rồi."
Hứa Hòa lại nhìn về phía trước, đã có thể thấy cổng thành.
Trương Phóng Viễn còn muốn thanh minh thêm, Hứa Hòa lại trực tiếp ngắt lời: "Lười nghe ngươi nói bừa."
Trương Phóng Viễn đành phải ngậm miệng, một mạch đánh xe ngựa tới chợ thịt.
Hôm nay đến muộn hơn mọi khi một chút, dòng người và xe ngựa trong thành đã đông đúc hơn nhiều, vào thành chậm hẳn lại, đi một chốc lại phải dừng một chốc.
Lúc đến chợ thịt, bên trong đã bắt đầu náo nhiệt. Đây là lần đầu tiên Hứa Hòa đến chợ thịt, nhà cậu hiếm khi mua thịt tươi về ăn, thịt được ăn đại khái đều là lúc cuối năm mổ lợn mới có, ngày thường chỉ ăn thịt hun khói, vả lại dù có ăn thịt tươi một lần thì cũng chẳng đến lượt cậu đi mua.
Cậu nhìn quanh quất, đi bên cạnh Trương Phóng Viễn, trông giống như một đứa trẻ chưa từng thấy sự đời.
Thấy Trương Phóng Viễn định bê thịt lên sạp, cậu vừa định giúp một tay thì Trương Phóng Viễn đã trực tiếp quăng nửa con lợn lên vai, một mình vác đi.
Hứa Hòa mím môi, cái tên đồ tể này!
"Dô! Trương đồ tể hôm nay dẫn tiểu đệ tới cùng à?"
Trương Phóng Viễn làm ở chợ thịt cũng gần hai tháng, coi như là gương mặt quen thuộc. Gã đồ tể bên cạnh sạp đang ngồi xổm trên bệ đá xì xụp ăn mì, thấy Trương Phóng Viễn bình thường toàn đi một mình, nay hiếm thấy lại dẫn theo một tiểu ca nhi, liền lên tiếng chào hỏi.
"Không phải." Trương Phóng Viễn đặt thịt lợn lên thớt, quay đầu nhìn Hứa Hòa một cái: "Đây là phu lang nhà ta."
"Ồ~ lần đầu tiên thấy ngươi dẫn phu lang ra ngoài đấy."
Hứa Hòa bị sự thẳng thừng của Trương Phóng Viễn làm cho ngượng đỏ cả tai, nhưng cũng vì sự thừa nhận không chút che giấu của hắn mà trong lòng cảm thấy ấm áp. Cậu biết diện mạo của mình mang ra ngoài không được coi là ưa nhìn, nhưng Trương Phóng Viễn dường như chưa bao giờ nghĩ đến những điều đó, ngược lại còn cảm thấy cậu đi bên cạnh như làm rạng rỡ thêm cho hắn vậy.
Cậu không nghe hai người họ trò chuyện nữa, bước tới trước sạp của Trương Phóng Viễn giúp sắp xếp công cụ và thớt, lại dùng khăn lau dọn sạp hàng.
"Ta đi mua hạt giống trước đây."
Trương Phóng Viễn lau dao: "Đi đi."
Cuối cùng, hắn lại sợ người chạy mất, đặt dao xuống níu lấy cổ tay Hứa Hòa: "Mua xong nhớ quay lại đây, chúng ta cùng về."
Hứa Hòa gật đầu.
Người quanh các sạp hàng thấy hai người phối hợp vô cùng ăn ý, còn tưởng họ đã thành thân lâu rồi. Ánh mắt các phụ nhân thoáng lộ ra vẻ hâm mộ, Trương Phóng Viễn đối với bên ngoài chẳng ra sao, nhưng xem chừng đối với phu lang lại rất tốt.
"Tình cảm của hai phu thê ngươi thật tốt nha." Gã đồ tể bên cạnh thấy Hứa Hòa đi rồi, cười nói với Trương Phóng Viễn.
Trương Phóng Viễn rất hưởng thụ lời tâng bốc của người khác, mặt dày đáp: "Chuyện đó là đương nhiên."
Dạo này đang mùa vụ xuân, các tiệm lương thực trong thành đều mở cửa lớn, một là để tiện cho tá điền đến lĩnh hạt giống từ chủ nhà, hai là để bán hạt giống. Trong thành náo nhiệt vô cùng, đâu đâu cũng thấy dân làng từ các thôn lân cận đến bán rau dại, nào là mầm xuân, mầm gai, ngải cứu non, rau quyết, măng xuân...
Hai bên đường phố bày bán toàn một màu xanh của rau cỏ ngày xuân, bách tính đến hỏi mua đông như trẩy hội, chợ sáng quả thực là náo nhiệt.
Hứa Hòa nhìn mà lòng ngứa ngáy, cậu cũng muốn mang ít rau dại đi bán. Trong thôn có rất nhiều hành dại, gói sủi cảo hay làm bánh bao đều rất thơm. Những năm trước cậu còn có thể đào ít măng xuân và rau dại đi bán, nhưng năm nay thì không thể rồi. Cha cậu phải nằm dưỡng bệnh trên giường, Hứa Thiều Xuân chăm sóc cha, còn nương cậu thì phải đến xưởng trà hái trà... Mười tám mẫu đất trong nhà gần như mình cậu phải lo liệu, hoàn toàn không dành ra được chút thời gian nào để lên núi đào măng và hái rau đem bán.
Đợi đến khi vụ xuân kết thúc, rau dại trong núi cũng chẳng còn bao nhiêu nữa.
Cậu khẽ thở dài, dù sao tháng sau cậu cũng thành thân rồi, đến lúc đó đã xuất giá, chắc chắn phải lo liệu việc nhà chồng, dù có gần nhà mẹ đẻ đến đâu thì cũng chẳng có đạo lý cứ mãi đi làm đồng cho nhà ngoại.
Nhớ lại Trương Phóng Viễn từng nói với cậu, ruộng đất nhà hắn đều giao cho nhà Tứ bá quản lý, năm nay đã bắt đầu gieo trồng rồi. Hạt giống đều do hắn tự bỏ tiền mua, lại đưa thêm ít tiền cho nhà Tứ bá, lúc cậu gả qua không cần phải vất vả bận rộn vụ xuân nữa.
Kể từ đó, nói không chừng còn có thể bắt kịp một đợt hái rau dại cuối mùa.
Cậu thầm nghĩ như vậy, rồi bước vào tiệm lương thực từng bán ngũ cốc trước kia để mua ít hạt giống, lúc đi ra thời gian vẫn còn sớm.
Sờ sờ túi áo mình, cậu lại ghé vào tiệm vải, chọn một ít kim chỉ và mấy miếng vải vụn. Tuy không tốn bao nhiêu tiền, nhưng bản thân cậu quả thực cũng chẳng có tiền dư dả gì để tiêu xài.
"Công bố rồi!"
"Mới sáng sớm đã có bao nhiêu người vây quanh ngoài thư viện rồi kìa."
"Năm nay Nhị lang nhà ngươi cũng tham gia thi đúng không?"
"Người đi thi khoa cử ngày càng đông, thành tích năm ngoái có thể đỗ nhưng năm nay chưa chắc đâu."
Hứa Hòa nghiêng đầu, thấy mấy phụ nhân đang bàn tán, âm thanh không nhỏ nên cậu nghe lọt tai. Lúc này mới nhớ ra kỳ thi viện đã kết thúc, hôm nay là ngày yết bảng.
Cậu theo bản năng nghĩ đến Phí Liêm, cũng không biết hắn có thi đỗ hay không. Tuy nói không có quan hệ gì nhiều với mình, nhưng dù sao sau này cũng là tỷ phu của mình. Chợt nhớ lại hôm qua nương còn dặn dò một tiếng, bảo cậu đi xem bảng xem sao. Chân mày cậu hơi động, đúng là cứ gặp Trương Phóng Viễn là hỏng việc, suýt nữa thì quên bẵng lời dặn của nương, cũng may là cậu nghe thấy người ta bàn tán.
Cũng may gặp được người hảo tâm, sẵn lòng giúp cậu tìm thử.
"Phí Liêm... Phí Liêm... Đừng vội nha, để ta nhìn kỹ lại xem. Năm nay lấy hơn sáu mươi vị tú tài, phải tìm từ từ."
Hứa Hòa đứng bên cạnh, kiên nhẫn đợi: "Phí Liêm..."
Người vừa từ trong thư viện đi ra, đến cửa liền nghe thấy có người gọi tên mình, theo bản năng nhìn theo tiếng gọi: "Hòa ca nhi, sao ngươi lại ở đây!"
Hứa Hòa không ngờ đi xem bảng lại gặp đúng chính chủ, cậu gật đầu chào hỏi Phí Liêm.
Phí Liêm thấy người đến thì rõ ràng rất vui mừng. Hắn nhìn quanh đám bạn học liên tục từ thư viện đi ra, thấy họ cứ nhìn về phía này rồi thì thầm to nhỏ, hắn khẽ cúi đầu, gọi Hứa Hòa ra một phía: "Ngươi đến xem bảng sao?"
Hứa Hòa thành thật gật đầu: "Nương ta..."
"Ta đỗ rồi!" Phí Liêm ngắt lời Hứa Hòa, trong mắt thần thái rạng ngời. Không có gì hạnh phúc hơn việc lúc mình đang đắc ý lại tình cờ gặp được người mình ý hợp tâm đầu cũng đến quan tâm đến mình: "Ta đang định về thôn báo tin vui cho nương."
Hứa Hòa nghĩ thầm, lần này nương và Nhị tỷ có thể yên tâm rồi. Nghĩ đến việc Phí Liêm cũng từng dạy mình viết vài chữ, cậu chúc mừng: "Chúc mừng Phí đồng... không đúng, giờ phải gọi là Phí tú tài rồi."
Phí Liêm cười thanh nhã, nhưng nghĩ đến sự sắp xếp trong nhà, rồi lại nhìn người trước mắt, nụ cười của hắn thoáng hiện lên một nỗi đắng chát.
"Vừa rồi ta nghe nói kỳ thi lần này người thi thì đông mà người lấy lại ít hơn mọi năm, Phí tú tài quả thực văn tài xuất chúng, sau này tiền đồ không thể đo đếm."
"Đúng vậy, năm nay khó thi lắm. May mắn mới đỗ được, thứ hạng cũng không tính là cao."
"Đỗ được là tốt lắm rồi."
Phí Liêm giãn lông mày ra. Hứa Hòa bình thường ít nói, thấy cậu nói nhiều thêm mấy câu, hắn cảm thấy còn thoải mái hơn bất kỳ lời tâng bốc nào của người khác.
Hắn chợt nghĩ, giờ mình đã là tú tài, mỗi tháng có tiền lương, triều đình lại ban cho ruộng đất, hắn đã có năng lực nuôi gia đình. Chỉ trong một đêm, Phí gia ở trong thôn đã trở thành nhà có vị thế. Như vậy... sao không vì mình mà tranh thủ một lần?
Trong số bạn học cũng có nhiều người không chỉ có mỗi chính thê, Hòa ca nhi lại giản dị chất phác, biết đâu cậu cũng sẽ đồng ý: "Hòa ca nhi, nếu như..."
"Nửa ngày không thấy về, hóa ra chạy đến tận đây!"
Lời khó mở miệng của hắn còn chưa nói ra đã bị một giọng nói thô kệch, vang dội cắt ngang. Ngẩng đầu lên, hóa ra là gã đồ tể hung hăng trong thôn - Trương Phóng Viễn. Phí Liêm hơi ngỡ ngàng, hai người họ chưa từng giao thiệp, sao hắn lại xuất hiện ở đây?
Hứa Hòa thấy Trương Phóng Viễn vậy mà tìm đến tận đây, không nhịn được hỏi: "Thịt bán xong nhanh vậy sao?"
Trương Phóng Viễn nhìn Hứa Hòa, trong mắt viết rõ dòng chữ: Sớm đã bán xong rồi, đợi ngươi nửa ngày không thấy về. Nhưng hắn lại cứng miệng, nhất quyết không trả lời, ngậm chặt miệng tỏ vẻ trong lòng đang rất khó chịu.
Hứa Hòa biết người này dáng vóc cao hơn ai hết nhưng lòng dạ lại nhỏ mọn hơn bất kỳ ai.
Tuy cậu và Phí Liêm chẳng có chuyện gì, nhưng Trương Phóng Viễn lại có địch ý với Phí Liêm. Để tránh sinh thêm chuyện, cậu chủ động vươn tay nắm lấy bàn tay to lớn của Trương Phóng Viễn, lắc lắc: "Ta đang hỏi ngươi đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



