Những ngày sau đó, Trương Phóng Viễn bắt đầu sắm vai vị con rể tương lai của nhà họ Hứa. Cứ cách năm bữa mười ngày, hắn lại đưa Hứa Trường Nhân vào thành đổi thuốc tái khám.
Chỉ cần là Hòa ca nhi đến nhờ vả, hắn liền nhanh nhẹn dùng xe đẩy tay đưa người đến y quán trong thành. Nhưng nếu là Lưu Hương Lan tới gọi, hắn nhất định phải bày ra chút dáng vẻ đại ca. Hắn biết thừa cái đức hạnh của bà ta, nếu đối đãi quá tốt, bà ta lại tưởng hắn dễ bắt chẹt, nên cứ phải trưng ra bộ mặt hung thần ác sát mới xong. Sau khi đưa người về, hắn còn phải nán lại nhà họ Hứa ăn một bữa cơm do chính tay Hòa ca nhi nấu mới chịu rời đi.
Nếu không phải vì Hứa Hòa, hắn đã chẳng rỗi hơi mà ân cần với người nhà họ Hứa như vậy. Số tiền sính lễ kia hắn đưa cũng là để giữ thể diện cho Hòa ca nhi. Tuy hắn chẳng muốn làm lợi cho nhà họ Hứa chút nào, nhưng dù sao họ cũng đã nuôi lớn Hòa ca nhi, tiền sính lễ coi như là một lời bàn giao rõ ràng. Nếu hắn không đưa, nhà họ Hứa chắc chắn sẽ chẳng đời nào chịu gả cậu cho hắn, thôi thì cứ coi như của đi thay người vậy.
Hơn nữa, Hòa ca nhi cũng kể với hắn rằng từ sau khi hai người đính hôn, người trong nhà đối xử với cậu khách khí hơn hẳn. Trương Phóng Viễn vừa vui vì việc đính hôn giúp cuộc sống của Hứa Hòa dễ thở hơn, vừa mừng vì cậu đã bắt đầu biết chia sẻ những chuyện này với mình.
Hôn sự định gấp, thời gian chuẩn bị chẳng có bao nhiêu. Thật ra đám cưới ở thôn quê không rườm rà, phức tạp như các đại gia tộc trong thành, sính lễ và tiệc rượu cứ lo liệu chu toàn là đã đủ thể diện lắm rồi. Có điều, hai thứ này một cái tốn tiền, một cái thì tốn công sức.
Trương Phóng Viễn tính toán lại số tiền trong tay, quả thực không mấy dư dả. Thu nhập chính của hắn dựa vào việc buôn bán gia súc. Hiện giờ cứ ba đến năm ngày hắn lại bán được một con lợn, bán xong lại phải tất tả đi tìm mua lứa mới. Cứ đà này, nếu gặp tháng chợ búa thuận lợi, hắn có thể bán được năm con lợn, kiếm về chừng năm nghìn văn tiền.
Tháng Giêng hắn bán được hai con. Tháng Hai này sắp cạn ngày, hắn đã bán được bốn con, nghĩa là kiếm được khoảng sáu nghìn văn. Tiền chuộc chiếc vòng tay tốn mất hơn bốn nghìn, cộng với số bạc tích trữ trước đó, đại khái hắn có hơn năm nghìn văn. Nhưng sau khi đưa cho nhà họ Hứa một nửa tiền sính lễ, lại thêm chi tiêu cá nhân, trong tay hắn giờ chỉ còn hơn ba nghìn văn mà thôi.
Tuy số tiền này đã là niềm mơ ước của bao hộ nông dân tầm thường, nhưng dạo gần đây những chỗ cần dùng đến tiền cũng nhiều vô kể. Hắn còn phải đưa nốt cho nhà Hứa Hòa một nghìn sáu trăm văn, tiệc cưới kiểu gì cũng phải tiêu tốn thêm cả nghìn văn nữa. Trừ đi những khoản lớn ấy, nhà sắp có thêm người, đồ đạc trong phòng cũng phải sắm sửa thêm đồ mới.
Trương Phóng Viễn đi quanh nhà xem xét một lượt. Hứa Hòa gả về đây, chẳng nói gì xa xôi, một chiếc tủ quần áo mới là không thể thiếu. Tuy là tiểu ca nhi nhưng chắc chắn cậu cũng thích làm đẹp, bàn trang điểm nhất định phải có, rồi còn phải thêm hai chiếc chăn bông mới mềm mại nữa...
Vốn là kẻ trước nay tiêu tiền không biết xót, đây là lần đầu tiên Trương Phóng Viễn bắt đầu thấy đau đầu vì tiền không đủ dùng. Hắn dự tính đến cuối tháng này sẽ bán thêm một con lợn, tháng sau trước khi thành thân thì bán thêm một con rưỡi nữa, nửa con còn lại thì giữ lại để lo tiệc rượu, như vậy chuyện tiền nong mới tạm thời xoay xở ổn thỏa.
"Hòa ca nhi!"
Trương Phóng Viễn mải mê tính toán, chẳng hay đã đi vào trong thôn từ lúc nào. Hắn ghìm cương con Tiểu Hắc, thấy Hứa Hòa đang ở ngoài ruộng bên đường gieo hạt ngô, liền nhảy xuống xe: "Ta giúp ngươi một tay."
Hứa Hòa lau mồ hôi trên trán, thấy người đã hai ngày không gặp, lòng chợt nới lỏng đi ít nhiều. Cậu vội vàng ngăn Trương Phóng Viễn định tiến tới giúp mình. Người ta ra ngoài tìm mua gia súc đã mệt nhọc cả ngày, sao cậu nỡ để hắn lại xuống ruộng bùn lầy: "Đã xong xuôi cả rồi."
Trương Phóng Viễn thấy cậu không cho mình động tay, nghĩ thầm chắc tiểu ca nhi này vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với thân phận mới của hắn nên cũng không ép, liền chuyển chủ đề:
"Tối nay ngươi muốn ăn gì? Ta mới mổ lợn về đây, thịt tươi, lòng mề đều đủ cả."
Hứa Hòa định nói không cần, nhưng Trương Phóng Viễn đã nhanh chân nhảy lên xe, hất tấm vải phủ trên đống thịt tươi ra cho cậu chọn.
Trương Phóng Viễn nghe vậy liền nhướn mày, định lấy ngay bộ lòng và tim lợn ra. Hứa Hòa thấy thế lại không đồng ý, những thứ đó đều bán được giá cao, mang về nhà cậu ăn thì phí quá: "Hay là lấy phổi đi, hầm với củ cải?"
"Ngươi không thích ăn lòng, tim lợn sao?"
Hứa Hòa nhìn hắn một lúc lâu rồi lắc đầu. Trương Phóng Viễn hiểu ý cậu, liền xách bộ tim phổi ra đưa cho cậu. Một bộ rất lớn, ninh canh chắc phải được cả nồi to. Hắn còn tiện tay lấy thêm hai quả cật lợn đưa cho Hứa Hòa: "Xào một đĩa đi. Ta thấy đám hành tỏi ngươi trồng xanh mướt, tròn trịa lắm, xào với cật là đúng vị."
"Được."
Hai người nhìn nhau, trong lòng đều thấy vui vẻ. Ánh mắt chạm nhau trong ngắn ngủi rồi lại thẹn thùng quay đi theo đúng quy củ.
"Vậy ta về trước, lát nữa sẽ qua."
Hứa Hòa khẽ đáp một tiếng, Trương Phóng Viễn mới đánh xe ngựa về nhà. Hắn định sau khi dỡ thịt lợn xuống sẽ mang hai lá gan sang biếu nhà Tứ bá.
Hứa Hòa gieo xong những hạt ngô cuối cùng, hái nửa gùi cỏ lợn, lại cắt thêm nửa gùi cải trắng nén chặt cho đầy, mới xách theo bộ phổi và cật lợn đã được Trương Phóng Viễn buộc kỹ bằng lá cọ để về nhà.
Trên đường về chắc chắn không tránh khỏi việc gặp dân làng. Chẳng cần phải lại gần bắt chuyện, họ đứng từ xa đã thấy xe ngựa của Trương Phóng Viễn dừng bên đường đưa đồ cho Hứa Hòa.
Đám dân làng nhìn mà thèm thuồng đỏ mắt. Vừa qua Tết xong, nhà ai mà ngày thường lại được ăn thịt thế kia? Ngay cả vụ cày bừa bận rộn muốn tẩm bổ chút mặn, cũng chỉ dám lấy một miếng thịt khô nhỏ xíu hầm với cải trắng, đào đâu ra được những món thịnh soạn thế này.
Những kẻ trước đây thấy nhà họ Hứa đính hôn với Trương Phóng Viễn mà bảo là xúi quẩy, giờ đây đều ngầm thấy ghen tị. Dẫu sao thì cái lợi trước mắt là miếng thịt kia ai cũng thấy rõ mồn một.
"Lòng lợn ở đâu ra mà tươi thế này!"
Lưu Hương Lan đi hái trà vừa về đến cửa, đang định múc nước trong chum giữa sân rửa tay thì thấy Hứa Hòa xách tim phổi và cật lợn về. Bà ta chẳng kịp rửa tay, vội vàng đon đả đón lấy.
"Hắn nói muốn qua đây ăn cơm." Hứa Hòa đáp lời.
Lưu Hương Lan cười híp mắt. Tuy bà ta chẳng muốn gặp cái tên hung thần kia chút nào, nhưng nếu được hưởng phúc ăn thịt thì lại là chuyện khác.
"Lại mới mổ lợn về đấy à?"
Hứa Hòa đặt gùi xuống: "Vâng."
"Thế thì ngươi đi nấu cơm đi!"
Hứa Hòa thong thả nói: "Con băm nốt chỗ cỏ lợn này đã rồi mới nấu, để muộn quá lũ lợn lại kêu ầm lên."
Lưu Hương Lan bận rộn cả ngày, trưa lại chỉ ăn có miếng bánh nướng nên giờ đã đói ngấu, nhìn thấy đống thịt mà thèm đến phát cuồng: "Ngươi cứ nấu cơm trước đi."
Bà ta quay đầu quát vào trong phòng: "Thiều Xuân, ra băm cỏ lợn đi!"
Hứa Thiều Xuân trong phòng nghe tiếng thì bước ra, đôi mắt đẹp mở to đầy vẻ không tin nổi. Trên người nàng ta thơm tho như vậy, sao có thể chịu đi băm cỏ lợn bẩn thỉu, càng không hiểu nổi tại sao nương mình lại bắt mình làm loại việc thô kệch này.
"Con còn phải sắc thuốc cho cha nữa, hay là để lát nữa con băm."
Lưu Hương Lan đang rửa tay: "Muộn chút là lũ gia súc kêu điếc tai nhức óc, thuốc của cha ngươi cứ để ta sắc là được."
Hứa Thiều Xuân thấy nương chặn họng mình thì ngượng nghịu không muốn động tay. Hứa Hòa thấy thế liền nhanh chân xách bộ lòng vào bếp, cậu chẳng muốn tạo cơ hội cho nhị tỷ đẩy việc sang đầu mình đâu.
"Nương à..." Hứa Thiều Xuân kéo dài giọng điệu, tiến tới ôm lấy cánh tay Lưu Hương Lan làm nũng.
Lưu Hương Lan biết con gái đang nhõng nhẽo nhưng không còn nuông chiều như mọi khi, chỉ khuyên nhủ: "Kỳ thi viện cũng sắp tới rồi, thời gian ngươi ở nhà chẳng còn bao nhiêu. Thôi thì cứ học làm ít việc đi, sau này về nhà họ Phí cũng dễ sống hơn."
"Phí nương tử đảm đang như vậy, đâu có cần con phải đụng tay vào mấy việc này. Sau này con chỉ cần ở bên cạnh làm bạn cho Phí lang đọc sách là đủ rồi."
Lưu Hương Lan nói: "Cũng chưa chắc lần này hắn đã thi đỗ đâu. Cứ giúp nhà làm việc đi đã, lát nữa Trương đồ tể qua bây giờ."
"Ta đi sắc thuốc cho cha ngươi đây."
Hứa Thiều Xuân thấy nương mình ngày càng thiên vị Hứa Hòa thì tức giận giậm chân. Chẳng qua là vì Trương Phóng Viễn đưa chút sính lễ, ngày thường biếu ít thịt thôi mà, vậy mà nương nàng ta đã như kẻ chưa thấy sự đời, coi hắn như ông tướng mà cung phụng. Nàng ta hậm hực bê chiếc ghế đẩu ra, lấy bắp cải ra dùng dao băm loạn xạ.
Trương Phóng Viễn qua khá sớm, từ nhà Tứ bá ra là hắn phi thẳng sang nhà họ Hứa luôn. Bá nương hắn vốn định giữ hắn lại ăn gan lợn xào, nhưng thấy hắn không chịu, bà còn trêu hắn rằng bây giờ chỉ biết có chạy sang nhà mẹ vợ thôi.
Đến nhà họ Hứa, Hứa Hòa đã cho tim phổi vào nồi, đang thái hoa cho hai quả cật. Cật lợn phải lạng từ giữa ra, lọc sạch lớp mỡ trắng bên trong, nếu không lọc kỹ sẽ bị mùi khai rất khó ăn. Cậu cúi đầu làm việc chăm chú đến nỗi Trương Phóng Viễn vào tận nơi cũng không hay biết.
Đợi đến khi thái xong xuôi, cậu mới thấy Trương Phóng Viễn đã ngồi xổm dưới bếp lò từ bao giờ.
Hứa Hòa nhìn người đàn ông đang lầm lì ngồi đó thêm củi vào bếp. Ánh lửa bập bùng chiếu lên gương mặt góc cạnh, cương nghị của hắn, phủ lên đó một lớp hào quang nhu hòa, khiến hắn trông bình dị gần gũi hơn hẳn thường ngày. Trương Phóng Viễn thực ra có diện mạo rất đoan chính, chỉ là kiểu tuấn lãng đầy vẻ công kích, người đã thích thì mê không dứt ra được, nhưng đa số mọi người đều sợ hãi không dám nhìn kỹ.
Động tác thái rau của cậu khựng lại, thoáng chốc bỗng có cảm giác như hai người đã là một cặp phu thê già từ thuở nào.
Trương Phóng Viễn bất chợt ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau. Hứa Hòa vội thu hồi ánh mắt, giọng nói không quá lớn nhưng đủ cho hai người nghe thấy: "Đói rồi sao?"
"Có chút."
"Sẽ xong ngay thôi, ta cho củ cải vào nồi canh phổi lợn, giờ bắt đầu xào rau đây."
Trương Phóng Viễn khẽ đáp một tiếng "được".
Hứa Thiều Xuân ở bên ngoài nghe thấy cuộc trò chuyện ấm áp của hai người trong bếp, động tác băm cỏ lợn càng thêm lộn xộn, cáu kỉnh.
"Không ngờ nhị tỷ của ngươi trông nũng nịu thế mà sức tay cũng khá thật, băm cỏ lợn kêu to gớm."
Hứa Thiều Xuân nghe vậy thì thẹn quá hóa giận, mặt đỏ bừng lên.
Lưu Hương Lan ở trong buồng cho Hứa Trường Nhân uống thuốc xong, bước vào bếp thấy hai người đang lặng lẽ nấu cơm, bà ta cũng khách khí với Trương Phóng Viễn vài câu. Tuy mỗi người trong cái nhà này đều mang một bụng tính toán riêng, nhưng mùi cật lợn xào của Hứa Hòa quá thơm, khiến mấy người họ ăn một bữa no nê thỏa thuê, nhất thời quên hết cả những khúc mắc thường ngày.
Hứa Hòa cũng rất hào phóng. Thấy Trương Phóng Viễn qua ăn cơm, cậu bèn đong mấy bát gạo ngon nấu thành cơm trắng. Trương Phóng Viễn ăn hết một bát, cậu lại lẳng lặng xới thêm cho hắn. Thức ăn vốn đã đưa cơm, Lưu Hương Lan nhìn mà xót ruột, mắt trợn tròn lên nhưng lại chẳng dám nói lời nào trên bàn ăn.
Sau bữa cơm, cả xửng cơm trắng bị ăn sạch sành sanh, nồi canh phổi lợn cũng sạch bóng như gió cuốn mây tan. Lưu Hương Lan vốn tính để dành một ít để mai mang đi làm ở xưởng trà, không ngờ lại đánh giá thấp sức ăn của Trương Phóng Viễn.
Sau bữa ăn, cả nhà họ Hứa đều no căng, Trương Phóng Viễn cũng ăn đến lửng dạ, vui vẻ ra về.
"Chưa gả đi mà đã biết hướng về nó như thế, ngươi cũng giỏi thật đấy!"
Sau khi Trương Phóng Viễn đi khỏi, Lưu Hương Lan thực sự tức tối không nhịn được mà mắng Hứa Hòa một câu.
Hứa Hòa chẳng buồn để tâm, thản nhiên dọn dẹp bát đĩa. Người ta mang thịt đến, cũng chẳng thấy bà nương đây nương tay bớt gắp miếng nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
