Hai người lẳng lặng bước về phía trước, không ai mở miệng, cũng chẳng có ý định dừng lại thêm lần nào nữa.
Trương Phóng Viễn cắn chặt răng, thầm hối hận trong lòng. Bản thân hôm nay rõ ràng không hề uống một giọt rượu nào, vậy mà sao đầu óc cứ như kẻ say thế này? Toàn nói ra những lời mê sảng gì đâu không, chẳng lẽ vừa thấy người ta tới là đã mừng đến mức mê muội rồi sao?
Người đứng đắn ai lại chưa thành thân đã đòi nắm tay người khác cơ chứ?
Hứa Hòa im lặng suốt buổi, lòng hắn lại càng không có đáy. Hứa Hòa sẽ không cảm thấy mình là kẻ lỗ mãng, phóng đãng đấy chứ? Hắn khẽ ho khan một tiếng: "Ta thực ra không phải..."
Lời còn chưa dứt, đôi môi hắn đã khép lại. Cảm giác ấm nóng truyền đến nơi ngón út và ngón áp út tay phải, chúng đã bị ai đó nhẹ nhàng nắm lấy.
Gương mặt già của Trương Phóng Viễn đỏ ửng lên, hơi thở cũng dồn dập trong chốc lát. Đợi đến khi phản ứng kịp, hắn vội vàng trở tay, đem trọn bàn tay đang thăm dò của Hứa Hòa bao bọc thật chặt vào lòng bàn tay mình.
Hứa Hòa là một ca nhi cao ráo, nhưng đứng trước mặt hắn vẫn thật nhỏ bé. Rõ ràng mười ngón tay của cậu thon dài, vậy mà bàn tay to lớn của Trương Phóng Viễn vẫn có thể bao trọn lấy toàn bộ.
Cả hai lại rơi vào trầm mặc, cảm nhận rõ rệt nhiệt độ cơ thể truyền qua nơi hai bàn tay đan vào nhau. Khóe miệng họ khẽ nhếch lên, ánh mắt còn dịu dàng hơn cả ánh trăng đêm nay.
Hứa Hòa đột nhiên lên tiếng: "Tay của ta... có phải khó nắm lắm không?"
"Hả?" Trương Phóng Viễn ngơ ngác: "Sao lại thế được?" Hắn còn hận không thể hàn chặt nó vào tay mình ấy chứ.
"Trên tay ta có nhiều vết chai lắm, chẳng mềm mại chút nào."
Trương Phóng Viễn nghe vậy, ngón tay khẽ miết nhẹ lòng bàn tay Hứa Hòa. Đầu ngón tay hắn quả thực lướt qua mấy vết chai thô ráp, nhưng sự cọ xát ấy lại khiến tâm trí hắn trở nên xao động, rạo rực khôn nguôi.
"Sau này ta sẽ không để ngươi phải làm nhiều việc như vậy nữa, sẽ dưỡng lại cho thật tốt."
Hứa Hòa khựng lại một chút, khẽ cười lẩm bẩm: "Việc là việc nhà chúng ta, ngươi còn có thể quản được chuyện nhà chúng ta chắc?"
Trương Phóng Viễn bỗng nhiên dừng bước. Dù chẳng muốn buông tay Hứa Hòa chút nào, nhưng hắn vẫn chủ động nới lỏng ra trước. Hắn lấy từ trước ngực ra một chiếc khăn tay, chậm rãi mở ra. Dưới ánh trăng, chiếc vòng bạc ánh lên những tia sáng lấp lánh.
"Hôm nay ta hẹn ngươi ra đây, chính là muốn đưa cái này cho ngươi."
Hắn kéo lấy tay phải của Hứa Hòa, lồng chiếc vòng vào cổ tay cậu.
Hứa Hòa cảm nhận được một luồng hơi lạnh thấm vào da thịt. Chiếc vòng bạc mát lạnh không biết đã được Trương Phóng Viễn áp trước ngực bao lâu mà giờ đã nhuốm lấy hơi ấm cơ thể hắn. Món đồ này thật quý giá, một khối lớn như vậy, ít nhất cũng phải ba bốn lạng, đeo trên cổ tay cảm giác nặng trịch. Hứa Hòa kinh hoàng thất thố: "Cái này quý trọng quá, ta không thể..."
"Đây là vật nương ta để lại."
Hứa Hòa hoàn toàn rối loạn: "Ngươi... ngươi có ý gì!?"
"Ta muốn đến nhà ngươi cầu hôn!"
Trương Phóng Viễn cấp thiết nói ra lời tận đáy lòng. Hắn đè chặt tay Hứa Hòa khi cậu định tháo chiếc vòng ra, cũng cắt ngang lời từ chối của cậu.
"..."
"Ngươi... ngươi muốn thành thân với ta sao?"
Trương Phóng Viễn vội vàng khẳng định: "Đó là đương nhiên!"
Hứa Hòa nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, bỗng nhiên cậu rủ mắt: "Có phải vì rất muốn thành thân, nên mới chọn ta không..."
Trương Phóng Viễn nghe vậy thì cuống quýt: "Ta đúng là rất muốn thành thân, nhưng không phải vì muốn thành thân nên mới tìm ngươi. Mà vì là ngươi, nên ta mới cực kỳ muốn thành thân."
Hứa Hòa im lặng. Trương Phóng Viễn lo sợ bất an: "Ta... ta nói đã rõ ràng chưa? Ngươi có hiểu ý ta không?"
"Vì sao..."
"Ta đã nắm tay ngươi rồi, tự nhiên là phải cưới ngươi về chứ!" Trương Phóng Viễn nói một cách đầy lý lẽ.
"Vì sao lại là ta?" Hứa Hòa nhìn Trương Phóng Viễn: "Có phải vì không cưới được Nhị tỷ nên mới thế không?"
"Ta là vì thích ngươi nên mới muốn cưới ngươi! Chẳng liên quan gì đến Nhị tỷ của ngươi cả!" Trương Phóng Viễn nghe thấy lời này thì trong lòng bực bội vì ai nấy đều chỉ nhìn thấy Hứa Thiều Xuân mà khiến Hứa Hòa trở nên tự ti như vậy. Hắn đành phải kiên nhẫn giải thích: "Lúc trước ta quả thật muốn mau chóng thành thân, nên mới nhờ bà mối đi dạm hỏi, vì thế mới cầu đến nhà họ Quảng. Về sau, khi đã biết mình thích ngươi rồi, ta liền nghĩ phải tìm việc gì đó chính đáng mà làm, để còn có mặt mũi sang nhà họ Hứa để cầu thân."
Hứa Hòa có lẽ vì quá kinh ngạc, hoặc giả đang suy ngẫm về tính chân thực trong lời nói của Trương Phóng Viễn mà mãi vẫn không lên tiếng.
Lòng Trương Phóng Viễn rối như tơ vò, sự im lặng này còn khiến hắn khó chịu hơn cả lời từ chối thẳng thừng: "Có phải ta đường đột quá làm ngươi sợ rồi không? Là Tứ bá, Tứ bá nói nếu ưng ý ai thì phải để người ta biết tâm ý của mình. Ta nóng vội quá rồi... ta nóng vội quá..."
Sắc mặt Hứa Hòa không đổi, nhưng trong lòng chẳng biết từ bao giờ đã ấm áp một mảnh. Đôi mắt cậu chất chứa những tâm tư thầm kín: "Ngươi... vì sao lại thích ta?" Cậu biết hỏi vậy thật bình thường, nhưng cậu không giống người khác, cậu rất muốn biết lý do.
"Ta cũng từng nghĩ qua chuyện này, nhưng nghĩ mãi không thông. Có lẽ từ lần đầu tiên tới nhà ngươi, nhìn thấy ngươi là ta đã có ý đồ khác rồi."
"Cũng có thể là lúc ngươi nhắc ta có kẻ trộm đồ, hoặc là... khi chẳng ai tin nhà họ Quảng là quân trộm cắp, ngươi vốn chẳng cần đa sự, vậy mà vẫn đứng ra giải thích giúp ta..."
Quá nhiều rồi. Cậu lau máu cho hắn, băng bó tay cho hắn... Hai người họ giống như hai kẻ cô độc giữa biển người mênh mông không ai đoái hoài, rồi đột nhiên họ nhìn thấy nhau, quan tâm lẫn nhau.
Trương Phóng Viễn đã trả lời mọi câu hỏi của Hứa Hòa, nhưng câu hỏi của chính hắn thì mãi vẫn chưa có đáp án. Hắn sốt ruột, khẽ lay lay tay Hứa Hòa: "Ngươi vẫn chưa nói cho ta biết, rốt cuộc là có được hay không? Nếu không được... ta có thể đợi thêm."
"Được."
"Ngươi nói gì cơ?"
"Ta nói được!"
Lòng Hứa Hòa rất loạn, nhưng cậu vẫn không kìm lòng được mà đồng ý, sự sảng khoái ấy khiến chính cậu cũng phải kinh ngạc.
Trương Phóng Viễn cười thành tiếng, sau đó lại bắt đầu gãi tai bứt rứt: "Vậy ta về sẽ nói ngay với Tứ bá nương, để bà ấy cùng ta sang nhà ngươi cầu hôn. Giờ ta đã biết cầu thân cần chuẩn bị những gì rồi, sẽ nhanh thôi."
Hứa Hòa nghe hắn lải nhải, cảm giác như hắn hận không thể ngày mai đã mang lễ đến cửa vậy. Cậu khôi phục lại chút lý trí, vội vàng ngăn lại: "Phải đợi chuyện hôn sự của Nhị tỷ ta xong xuôi đã, giờ đừng gấp."
Trương Phóng Viễn biết tình cảnh nhà họ Hứa, cũng không muốn khiến Hứa Hòa khó xử, nhưng hắn lại chẳng muốn chờ lâu: "Vậy nếu Nhị tỷ ngươi cứ kén chọn mãi, chẳng lẽ lại bắt chúng ta cứ phải chờ thành thân mãi sao?"
Hai chữ "thành thân" rơi vào tai khiến Hứa Hòa có chút thẹn thùng, nhưng cậu vẫn cố giữ bình tĩnh: "Trong nhà ta đã nhắm Phí gia rồi, đợi thi Viện xong Phí gia sẽ qua đính hôn, cũng chẳng quá hai tháng đâu."
"Nhị tỷ ngươi với Phí Liêm ư?"
"Ừm."
Trương Phóng Viễn nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm, một câu nói này đã giải tỏa được hai nỗi lo trong lòng hắn: "Thế thì tốt quá rồi! Ta về sẽ chuẩn bị thật chu đáo, ngươi không cần lo lắng gì cả, cứ ở nhà chờ ta qua rước là được."
Hứa Hòa mím môi, cảm thấy toàn thân nóng bừng, cậu khẽ gật đầu. Sau đó, cậu lại tháo chiếc vòng trên cổ tay xuống: "Cái này ta không thể mang về được. Hôm nay chỉ đeo cái dây buộc tóc này thôi đã khiến Nhị tỷ ta lải nhải mãi rồi, nếu mang cái này về, không chừng lại rơi vào tay nương ta mất."
Trương Phóng Viễn cầm lấy chiếc vòng: "Nhưng đây là nương ta để lại cho con dâu, ngươi rốt cuộc cũng phải nhận lấy chứ."
Một lát sau, Hứa Hòa nhỏ giọng: "Ta không thể ở ngoài quá lâu được."
Hai người đều không nỡ rời xa, nhưng cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này cũng không phải kế lâu dài, chỉ đành nhẫn nại thêm chút nữa, đến lúc đó sẽ có khối thời gian bên nhau.
"Được, ta tiễn ngươi đến ngoài cổng nhà."
Hứa Hòa từ chối, hôm nay bên ngoài đông người quá.
"Vậy sau này có chuyện gì cứ đến tìm ta, đi lên thành thì cứ đứng bên đường chờ ta đón, muốn mua gì cũng nói với ta, ta mua cho ngươi. Có ai bắt nạt ngươi thì càng phải nói cho ta biết..." Trương Phóng Viễn lải nhải một tràng dài, đột nhiên nắm chặt tay Hứa Hòa: "Nghe rõ chưa?"
Hứa Hòa đã dần quen với cái bộ dạng lúc thì ngốc nghếch, lúc thì bá đạo của hắn, cậu đáp lời: "Ta nghe rõ rồi."
Trương Phóng Viễn theo ý Hứa Hòa, không tiễn quá xa. Ra khỏi Vịnh Hải Đường, hắn đứng nhìn cậu đi về phía nhà mình, còn bản thân thì đứng lặng tại chỗ hồi lâu, chẳng khác gì hòn vọng thê.
Người đã đi khuất mà hắn vẫn còn hưng phấn không thôi, đột nhiên bật nhảy thật cao. Xem ra tối nay chắc chắn hắn sẽ trằn trọc cả đêm không ngủ được rồi.
Hắn đứng xoay vòng tại chỗ một lúc lâu mới nhớ ra phải về nhà. Đang định rời đi, những âm thanh đứt quãng chợt lọt vào tai.
"Ta hôn thêm cái nữa thôi, một cái thôi mà."
"Vừa rồi chẳng phải đã hôn rồi sao."
"Nhưng ta vẫn muốn..."
Trương Phóng Viễn đứng trong bóng tối, nhìn đôi nam nữ một cao một thấp đang ôm ấp xoắn xuýt lấy nhau ở cách đó không xa, hắn cau mày thật chặt.
"..."
Còn có thể thế này nữa sao?
Nụ cười ngây ngô trên mặt Trương Phóng Viễn biến mất, hắn thấy thật xui xẻo. Hắn cố ý ho khan một tiếng thật lớn, bước chân dậm mạnh tạo tiếng động, dọa cho đôi uyên ương đang quấn quýt đằng xa lập tức tách nhau ra.
............
Hứa Hòa trước khi về nhà liền đi tìm vịt rồi lùa chúng về. Tâm trí cậu phiêu hốt, rõ ràng trong lòng rất loạn, loạn đến cực điểm khiến đầu óc cậu trống rỗng, ánh mắt vô thần.
Một lúc lâu sau, khi nhìn thấy ánh đèn sáng rực từ nhà mình, cậu mới bắt đầu cảm thấy căng thẳng. Chỉ sợ chân trước cậu vừa về, chân sau Nhị tỷ đã đem chuyện hôm nay mách với nương rồi.
Hứa Hòa tâm không yên ổn đi tới ngoài cổng sân, bỗng cảm thấy trong nhà có gì đó không đúng, dường như quá ồn ào xôn xao. Cậu vội vàng đẩy cổng bước vào, trở tay cài then cửa lại vì sợ vịt chạy ra ngoài.
Trong phòng nghe thấy tiếng động liền có tiếng quát lớn truyền ra: "Hòa ca nhi, mau đun nước đi! Cha ngươi bị thương ở chân rồi!"
Đột nhiên nghe tin dữ, Hứa Hòa vội vứt cây sào đuổi vịt xuống, rảo bước lao nhanh vào trong.
Hứa Trường Nhân đã đi làm xa hơn nửa tháng, giờ tóc tai rối bù, đang nằm trên tấm ván gỗ ở giữa sảnh. Một bàn chân lộ ra sưng to, máu chảy lênh láng dưới đất. Có lẽ do mất máu quá nhiều, sắc mặt ông ta xám xịt, môi cũng trắng bệch đi.
Lưu Hương Lan nước mắt ngắn dài, liên tục dùng vải bông sạch lau vết thương cho Hứa Trường Nhân.
"Chuyện này là sao ạ!?"
Hứa Hòa vội vàng tiến lên giúp đỡ. Lúc này mới biết cha cậu đi làm thuê xây nhà cho địa chủ ở làng bên, không may ngã từ trên cao xuống, người ngợm đầy thương tích, bàn chân bị gạch xanh rơi trúng đến mức máu thịt nát bét. Tên địa chủ kia đến thầy thuốc cũng không mời, vội vàng kết toán tiền công rồi gọi hai người đàn ông khiêng cha cậu về, lại còn trách ông ta làm việc không cẩn thận.
Lúc này Hứa Thiều Xuân đã đi mời thầy thuốc. Thôn bọn họ chỉ có một ông thầy lang vườn, y thuật rất tầm thường, ngày thường chỉ biết chữa mấy chứng cảm mạo nhẹ, mà còn chưa chắc đã khỏi hẳn.
Hứa Hòa cố gắng giữ bình tĩnh không để rối loạn, cậu xuống bếp nhóm lửa đun nước nóng.
Chẳng bao lâu sau, ngoài sân lại có tiếng động. Hứa Thiều Xuân đứng ngoài gọi: "Thầy lang tới rồi!"
Vào đến gian chính, nhìn Hứa Trường Nhân vài lần, ông thầy lang liền lắc đầu. Thấy vết thương nặng quá, ông ta sợ chữa không đúng lại mang họa vào thân.
"Thương tổn đến gân cốt rồi, phải lên thành mời đại phu thôi."
"Nhưng muộn thế này rồi, làm sao lên thành mời người được? Có ngồi xe bò đi thì tầm này cũng chẳng còn ai nhận đâu!" Lưu Hương Lan ôm mặt khóc nức nở.
Thầy lang nói: "Trong thôn thế nào chẳng có nhà có xe, đi mượn xem sao. Lão phu thực sự hết cách, xử lý không khéo là chân sẽ bị què đấy. Lão phu không dám tùy tiện ra tay, chỉ có thể tạm thời cầm máu giúp thôi."
Lưu Hương Lan và Hứa Thiều Xuân hoảng loạn khóc không thành tiếng, muốn năn nỉ thầy lang nhưng người ta đã nói trắng ra như vậy rồi.
"Trương Phóng Viễn có ngựa, đi còn nhanh hơn xe bò nhiều."
Nghe thấy tiếng nói, Lưu Hương Lan ngừng khóc, quay đầu nhìn Hứa Hòa đang mang khuôn mặt lạnh lùng: "Nhưng sao nó chịu cho mượn ngựa được chứ?"
Dứt lời, Lưu Hương Lan theo bản năng lại đưa mắt nhìn sang Hứa Thiều Xuân. Bà ta nghĩ thầm tên tiểu tử kia lúc trước rất có ý với con gái mình, nếu để con gái ra mặt nói vài câu ngon ngọt, biết đâu lại có chút hy vọng: "Thiều Xuân, cha con thế này rồi, hay là..."
Hứa Thiều Xuân nhớ tới bộ dạng hung hãn, không đứng đắn của Trương Phóng Viễn liền vô thức lùi lại phía sau, cắn môi không đáp lời.
Hứa Hòa dù biết dù cho Hứa Thiều Xuân có đến cầu khẩn thì Trương Phóng Viễn chưa chắc đã đồng ý, nhưng thấy Nhị tỷ mình lúc dầu sôi lửa bỏng thế này còn nhăn nhó kiểu cách, trong lòng cậu cũng nén giận: "Để ta đi cho."
Lưu Hương Lan không ngăn cản. Ngược lại, Hứa Thiều Xuân nhìn theo cái bóng đang sải bước rời đi của cậu, liền đuổi theo nói với: "Hòa ca nhi, ngươi đừng có mà hứa hẹn bừa bãi chuyện gì của ta cho hắn đấy nhé!"
Hứa Hòa liếc mắt: Ngươi nghĩ cũng đẹp thật đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
