Mồng hai tháng hai, rồng ngẩng đầu, là tiết lớn của nông tang cày bừa vụ xuân, còn gọi là tiết Hoa Triều.
Thời tiết ấm áp, đồng ruộng thôn dã hoa trái đua nở, ý xuân dạt dào, một mảnh sắc màu sinh linh mới mẻ. Bách tính trong thành yêu thích kết bạn du xuân, ngày này vô cùng náo nhiệt. Ở thôn quê tuy không được thảnh thơi vui vẻ như người trong thành, nhưng vào ngày lễ này, người ta thường hái hoa kết thành vòng hoa hoặc trang sức mang vào thành bán, hoặc bày quán nhỏ ở những nơi khách du lịch tụ tập như mắc cửi để kiếm chút tiền lẻ.
Ngày này, người trẻ tuổi còn thường hẹn hò với người mình thầm ngưỡng mộ.
Hứa Hòa vừa sáng sớm thức dậy đã thấy tỷ tỷ của mình lần đầu tiên dậy sớm khác thường, đang ở trong phòng soi gương trang điểm, lật ra mấy bộ quần áo để so đo chọn lựa.
Cho dù Phí Liêm đã về thư viện, hôm nay hai người không thể gặp mặt, nhưng nhị tỷ của cậu vào tiết Hoa Triều hàng năm đều phải tỉ mỉ ăn diện để diễm áp quần phương. Mỗi năm vào ngày này, nàng ta đều nhận được rất nhiều lễ vật. Nghĩ lại, tiết Hoa Triều năm nay chắc là lần cuối cùng nhị tỷ nhận quà của người khác, dù sao sau này thành thân rồi sẽ không thể nhận quà của người ngoài nữa, tự nhiên phải trau chuốt cho thật kỹ.
Hứa Hòa ngồi bên lò đốt nước nóng, cậu xoa xoa khuôn mặt mình. Đêm qua cậu cũng đã tắm rửa sạch sẽ một phen, buổi sáng nhân lúc vào phòng nhị tỷ lấy đồ, cậu mượn cơ hội nhìn vào gương một cái. Bất kể cậu có rửa thế nào, khuôn mặt vẫn đen nhẻm như cũ, cậu có chút nản lòng.
"Hòa ca nhi, hôm nay ngươi nhớ cho gà vịt ăn, ta phải ra ngoài một chuyến, có lẽ sẽ về muộn." Lưu Hương Lan đi ngang qua dặn dò. Cha cậu đi sang làng khác làm thuê đã nhiều ngày chưa về, có lẽ hôm nay ngày lễ nên nương cậu muốn đi đưa chút đồ, cũng có thể bà ta muốn đến nhà dì ở trong thành.
Cậu cũng không hỏi han gì, chỉ gật đầu, chuẩn bị mở cửa mang vịt ra đồng thả.
"Tiết Hoa Triều ngươi cũng nên sửa soạn một chút rồi ra ngoài đi, hôm nay người trẻ tuổi trong thôn ngoài làng đều ở ngoài cả." Nhà khác vào tiết Hoa Triều đều khuyên nhủ con cái đừng có mải chạy ra ngoài, chỉ sợ đi cùng đám thanh niên khác giới rồi làm ra chuyện quá giới hạn.
Lưu Hương Lan lại chỉ mong sao Hứa Hòa tự mình ra ngoài tìm được gã đàn ông nào chịu cưới cậu, đỡ cho việc không có bà mối nào tìm đến cửa dạm hỏi, đến lúc đó bà ta còn phải tự cầm đồ đi cầu cạnh bà mối, quá sức phiền phức.
Hứa Hòa không nói lời nào, Hứa Thiều Xuân ở trong phòng đã gọi với lên: "Nương, người mau vào xem bộ quần áo này của con có đẹp không."
"Tới đây!"
Lúc Hứa Hòa ra ngoài, trong thôn không khí cứ như ngày Tết, mọi người vui vẻ hân hoan, mặc đồ tươi tắn, không ít người còn cài hoa lên tóc. Giữa đồng ruộng phóng mắt nhìn đâu cũng thấy người, trồng dưa cũng được, gieo đậu cũng hay, ai nấy đều thu dọn một phen mới ra đồng canh tác. So với dáng vẻ đầu tắt mặt tối ngày thường thì hôm nay ai cũng chỉn chu hơn nhiều, việc đồng áng chẳng qua là cái cớ che mắt, ra ngoài để nhìn ngắm lẫn nhau mới là thật.
Cậu đưa mắt nhìn một vòng, không thấy thân ảnh người kia đâu, cũng không biết hắn có đang ở trong thôn hay không.
"Mau đi thôi, cũng lâu rồi không ra khỏi thôn, lát nữa vị trí tốt trên quan lộ bị người ta tranh hết bây giờ."
Hứa Thiều Xuân tay xách giỏ đựng hoa tươi, thúc giục Hứa Hòa đang đeo gùi đi bên cạnh. Hai tỷ đệ hiếm khi cùng nhau xuất hiện, người trong thôn từ xa đã nhìn thấy Hứa Thiều Xuân trong bộ váy vàng nhạt, đầu cài trâm vòng hạt châu, dưới sự làm nền của Hứa Hòa mặc áo vải thô đơn sắc, nàng ta càng thêm phần minh diễm động lòng người.
Trên đường đi liên tục có người tới hỏi: "Thiều Xuân, hai tỷ đệ ngươi định ra quan lộ bán vòng hoa sao?"
"Vâng ạ, làm mấy cái vòng hoa, cũng là để phụ giúp thêm cho gia đình."
"Ngươi thật đúng là hiểu chuyện lại hiền lương..."
Hứa Hòa lầm lũi rảo bước đi trước, nhị tỷ cậu nói phải đi nhanh ra quan lộ, kết quả lại cứ dừng lại dọc đường nói cười vui vẻ với nam tử trong thôn. Con đường vốn chỉ mất một khắc đồng hồ là tới quan lộ, thế mà bị nàng ta kéo dài ra thành hẳn một nén nhang.
Hai người năm nào cũng tới bán đồ trang trí bằng hoa. Hứa Hòa khéo tay, vòng hoa cậu kết vừa đẹp lại vừa chắc chắn, công tử tiểu thư trong thành đều thích, có người còn xuống xe ngựa tự mình lựa chọn.
Hôm nay trên quan lộ đông đúc hơn hẳn ngày thường họp chợ, có thể thấy rất nhiều xe ngựa xa hoa, quý gia công tử và tiểu thư khiến người ta nhìn không xuể.
Hứa Hòa đặt gùi xuống bắt đầu rao hàng. Hứa Thiều Xuân cảm thấy việc hò hét như vậy có chút không nhã nhặn, thường chỉ đứng yên một bên thật yểu điệu, đợi Hứa Hòa rao có người tới rồi mới chào mời. Trước kia nàng ta cũng từng mơ ước được vị thiếu gia quý tộc nào đó tới mua hoa để mắt tới, chỉ tiếc người trong thành chỉ nhìn trúng kẻ có điều kiện tốt, chú trọng môn đăng hộ đối, so với người dân quê bọn họ thì quy củ hơn nhiều.
Dẫu có kẻ muốn nghe ngóng tên tuổi nàng ta thì cũng là những thiếu gia đã thành thân. Dính dáng đến loại người này chỉ có thể là tai họa, không làm được chính thất thê tử, chi bằng cứ tìm một nhà tử tế trong thôn.
Ngay cả dì nàng ta là Lưu Hương Mai, người trong thành, quen biết không ít gia đình đại hộ, nhưng cũng chưa từng làm mai mối người trong thành cho nàng ta. Ấy là vì biết rõ những người có điều kiện tốt thì hoặc là đã thành thân, hoặc là muốn tục huyền (cưới vợ kế) thì trong thành cũng đầy người, chẳng việc gì phải tìm đến dân thôn dã.
Không biết chữ, lại không học qua việc quản gia lý sự, dựa vào nhan sắc làm thiếp cho đại hộ thì người ta sẵn lòng, nhưng muốn làm chính thê, người ta sẽ chẳng thèm liếc mắt nhìn một cái.
Dần dà, nàng ta cũng không mơ mộng những chuyện đó nữa.
Hứa Thiều Xuân đi bộ một quãng đã có chút nóng nực, nàng ta nhẹ nhàng dùng tay quạt gió, nhìn Hứa Hòa thường ngày ở nhà chẳng nói chẳng rằng, vậy mà ra đây lại rao hàng rất hăng hái, cảm thấy có chút khó hiểu.
Tiểu ca nhi nhà nông bụi bặm, dưới sự phụ trợ của xe ngựa xa hoa lại càng thêm phần tầm thường phổ thông, nhưng trên tóc... "Hòa ca nhi, ngươi mua sợi dây buộc tóc này từ khi nào vậy? Sao trước đây không thấy ngươi dùng bao giờ?"
Vóc dáng Hứa Hòa cao hơn Hứa Thiều Xuân không ít, ngày thường nàng ta cũng chẳng thèm quan sát cậu, giờ đây thấy cậu vùi đầu chỉnh lý vòng hoa, sơ sẩy liền nhìn thấy trên đầu cậu có một sợi dây buộc tóc bằng lụa tơ tằm, không khỏi cất tiếng hỏi.
"Lần đầu mang."
Hứa Hòa đáp một câu, không hề muốn giải thích cho Hứa Thiều Xuân về lai lịch của sợi dây buộc tóc này.
Hứa Thiều Xuân lại cảm thấy có chút không thoải mái. Nàng ta từng thấy qua không ít đồ tốt, tự nhiên biết dây buộc tóc bằng lụa có giá thế nào. Trước đây nàng ta xem một sợi dây lụa trắng ở tiệm trong thành đã mất hơn tám mươi văn tiền, bản thân còn không nỡ mua. Sợi dây trên đầu Hòa ca nhi còn có hoa văn, dù là buộc tóc cũng thấy được sự tinh xảo, chắc chắn không dưới một trăm văn.
Nàng ta không tin trên người Hứa Hòa lại có nhiều tiền như thế, mà dù có nhiều vậy, cũng không đời nào cậu nỡ bỏ tiền ra mua một sợi dây buộc tóc.
"Ngươi lấy đâu ra thế, hơn một trăm văn đấy."
Hứa Hòa hơi ngỡ ngàng, theo bản năng đưa tay sờ sờ sợi dây trên đầu. Cậu vốn biết nó không rẻ, nhưng không ngờ lại đắt đến thế. Trương Phóng Viễn thật là quá biết tiêu tiền, sao ra tay lại hào phóng như vậy.
"Hửm?"
Hứa Thiều Xuân thấy Hứa Hòa không nói lời nào, nghiêng đầu tiếp tục truy vấn.
"Người khác cho."
Đôi mày thanh mảnh của Hứa Thiều Xuân khẽ động, đang định mở miệng thì có hai vị tiểu thư tới mua vòng hoa làm cắt ngang lời nàng ta. Trong lòng nàng ta đầy rẫy sự khó chịu, nhưng cũng chỉ đành nhẫn nhịn chào hỏi các vị tiểu thư công tử.
Hai người bận rộn một hồi lâu, vòng hoa hôm nay đặc biệt đắt hàng, nhưng cả hai đều chẳng thấy vui vẻ gì. Đến khi bán hết sạch đồ, Hứa Thiều Xuân thực sự nhịn không được bèn nói: "Có phải ngươi lấy trộm đồ của ta không hả?"
Hứa Hòa nhíu mày, cậu khoác cái gùi không lên vai, giọng điệu có chút gay gắt: "Ta không bao giờ lén lấy đồ của ngươi để dùng!"
"Nhị tỷ cũng chỉ là quan tâm ngươi thôi, sợ ngươi đi lầm đường lạc lối, ngươi hung dữ như vậy làm cái gì." Hứa Thiều Xuân lộ vẻ ủy khuất, nhưng vẫn không quên truy vấn: "Vậy là ai đưa cho ngươi?"
Hứa Hòa không đáp lời nàng ta, khoác gùi một mình đi trước. Hứa Thiều Xuân đuổi theo: "Ngươi mà cứ thế này, đừng có trách ta mách nương đấy."
"Tùy ngươi muốn nói thế nào thì nói."
Hứa Thiều Xuân tức nghẹn, định giậm chân nổi giận nhưng lại có người tiến lên chào hỏi, nàng ta đành phải nuốt cục tức vào trong.
Hứa Hòa mượn cơ hội chuồn mất.
Buổi tối, Hứa Hòa ăn cơm xong, nương cậu vẫn chưa về. Hứa Hòa thấy nhị tỷ cứ như con gà chọi trợn mắt nhìn mình, liền mỉa mai một câu: "Nhị tỷ cứ truy vấn mãi làm gì, quà cáp của tỷ chất cao như núi, thứ tốt gì mà chẳng có, chẳng lẽ còn muốn nhắm vào sợi dây buộc tóc của ta ư?"
Hứa Thiều Xuân nghe vậy tức đến đỏ cả mặt: "Ta thiếu gì dây buộc tóc! Thèm vào đồ của ngươi!"
Hứa Hòa nghe xong và hai miếng cơm lớn, ý bảo thế là được rồi. Hứa Thiều Xuân bị Hứa Hòa chọc tức không chịu nổi, biết tiểu đệ này nói chuyện xưa nay vốn khó nghe, lại không có nương ở nhà giúp mình nói đỡ, đúng là càng thêm tức người. Nàng ta ôm một bụng tức, vứt đũa, cơm cũng chẳng thèm ăn, trực tiếp rời bàn.
Hứa Hòa chẳng buồn nâng mí mắt nhìn lấy một cái, không biết nàng ta có chạy vào phòng khóc lóc không. Cùng lắm thì khi nương về cậu bị mách lẻo rồi bị đánh một trận, cậu cũng lười chẳng buồn để ý đến nàng ta. Dù sao đồ của tiểu ca nhi dùng, nương cậu và nhị tỷ cũng không đoạt lấy mà dùng được.
Thu dọn bát đũa xong, trời đã tối hẳn.
Trong lòng Hứa Hòa cứ bồn chồn không yên, không biết có nên đi gặp Trương Phóng Viễn như đã hẹn hay không.
Cậu biết tối nay chắc chắn sẽ có rất nhiều người lén lút gặp mặt, nhưng cậu không biết những người đó gặp nhau sẽ làm gì. Trước đây vào tiết Hoa Triều cậu vẫn còn bận rộn làm việc bên ngoài, trên đường từng thấy qua những cặp nam nữ hay ca nhi hẹn hò, cậu cũng không dám ngẩng đầu nhìn kỹ để làm hỏng chuyện tốt của người ta.
Sớm biết có ngày mình cũng được người ta mời mọc thế này, mình đã lén nhìn xem họ làm gì rồi.
Hứa Hòa tâm trí rối bời, cậu thắp một chiếc đèn lồng nhỏ đặt ở sân để lát nữa nương về có thể thấy đường, rồi hướng về phía căn phòng đang sáng đèn của Hứa Thiều Xuân nói một tiếng: "Ta đi lùa vịt đây."
Trương Phóng Viễn đã ngồi xổm trên sườn dốc ở vịnh Hải Đường được nửa canh giờ. Hắn không nén nổi sự phấn khích trong lòng nên đã đến sớm hơn giờ hẹn. Vịnh Hải Đường vốn ít người qua lại, tối nay còn náo nhiệt hơn cả quan lộ ban ngày, toàn là những người đến hẹn hò.
Mọi người rất ăn ý không hề quấy rầy lẫn nhau, dù sao trời tối như hũ nút cũng chẳng nhìn rõ ai là ai, chỉ im lặng bước đi, giữ khoảng cách xa xa. Dẫu có nhận ra thì cũng phải giả vờ như không biết, tuyệt đối không thể ra ngoài nói ra nói vào, nếu không người ta vặn lại một câu "sao ngươi biết được" thì cũng cứng họng.
Trời nóng lên rồi, dù vẫn là mùa xuân nhưng hắn đã cảm thấy có tiếng muỗi kêu vo ve bên tai. Hứa Hòa mãi vẫn chưa tới, lòng hắn càng thêm bồn chồn.
Không biết liệu Hứa Hòa có đến thật không. Nghĩ kỹ lại, đúng là cậu ấy cũng chưa thực sự đồng ý chắc chắn sẽ đến. Nghĩ đến đây, hắn thấy phiền muộn, không biết có phải hôm đó mình quá hung hăng làm cậu ấy ghét rồi không, cậu ấy còn bảo mình bá đạo cơ mà.
Trương Phóng Viễn định đứng dậy đi về phía bên ngoài Hứa gia xem sao, kết quả vừa quay người lại đã thấy một người đang im lặng đứng ngay sau lưng mình.
"Tiện đường đi lùa vịt nên ghé qua."
Quản là cậu lùa vịt hay lùa lợn chứ, tóm lại người đã đến là tốt rồi, Trương Phóng Viễn vui đến mức có chút ngượng ngùng.
"Ăn cơm tối chưa?"
"Ừm."
"Vậy... cơm tối ngươi ăn món gì?"
Hứa Hòa ngước mắt nhìn người đang đứng ngay sát cạnh mình. Tối nay ánh trăng khá đẹp, ở khoảng cách gần thế này có thể lờ mờ thấy rõ đường nét khuôn mặt hắn: "Ngươi gọi ta đến chỉ để hỏi chuyện này thôi sao?"
Trương Phóng Viễn vò đầu bứt tai: "Không phải, ta..."
"Lại đằng này đi."
Trương Phóng Viễn thấy hai người đứng ngay gần lối đi, sợ bị người khác làm phiền nên dẫn Hứa Hòa đi về phía góc khuất hơn.
Lần trước đến sườn cỏ vịnh Hải Đường này cây cỏ còn héo rũ, một màu vàng úa, đầu xuân tới nay cỏ non đã mọc lên xanh tốt. Đêm tối tuy nhìn không rõ nhưng có thể ngửi thấy hương cỏ dại thoang thoảng trong gió xuân.
Hai người sóng vai bước đi, Trương Phóng Viễn cao hơn Hứa Hòa hẳn một cái đầu. Hai người đi rất gần, bả vai đôi lúc khẽ chạm vào nhau, sự đụng chạm ngắn ngủi ấy như một sợi lông vũ nhẹ nhàng bay trong gió, muốn bắt lấy mà không bắt được, khiến lòng người cứ ngứa ngáy khôn nguôi.
Trương Phóng Viễn thỉnh thoảng lại nghiêng đầu, ánh mắt cúi xuống nhìn cậu.
Hứa Hòa cảm thấy người bên cạnh có chút kỳ quái, tuy đêm tối nhìn không rõ nhưng cậu vẫn cảm nhận được ánh mắt của hắn.
Cậu thấy người này hôm nay cứ hấp ta hấp tấp thế nào ấy, không biết có phải vì bắt hắn đợi lâu quá nên hắn khó chịu không, bèn hỏi: "Ngươi cứ nhìn về phía ta mãi làm gì thế?"
Trương Phóng Viễn có chút chột dạ thu hồi ánh mắt.
Rồi Hứa Hòa lại nghe thấy ——
"Ta muốn nắm tay ngươi." Trương Phóng Viễn nói ra suy nghĩ trong lòng một cách vừa ngốc nghếch vừa thật thà, sau đó như sực nhớ ra điều gì lại bồi thêm một câu: "Có được không?"
Vành tai Hứa Hòa lại đỏ ửng lên. Người này sao mà... sao mà... Muốn nắm thì nắm đi, sao lại còn nói ra nữa!
Gió dường như cũng nhận ra bầu không khí khác thường này nên lặng hẳn đi, dường như có thể nghe thấy cả tiếng hơi thở của đối phương.
Hai người đồng thời lúng túng, ngượng ngùng tránh né ánh mắt vừa mới giao nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)