“Con trai ta đường đường phong thái như vậy, sao có thể để một con bé sao chổi xui xẻo như nó làm lỡ dở?” Triệu thị lại nói: “Bà giúp ta để ý một chút, nếu có ai dung mạo tính tình đều hợp ý thì tìm người khác để cưới thêm cho con ta!”
Khinh La kinh hãi, siết chặt tay Khương Tri Ý: “Cô nương!”
Khương Tri Ý cúi đầu, nhìn thấy viền mắt đỏ hoe của mình, chắc hẳn bây giờ nàng cũng trông như vậy. Lẽ ra nên vào phòng thỉnh an, nhưng cổ họng lúc này nghẹn ứ, làm sao có thể gặp người khác? Khương Tri Ý xoay người, bước chân lảo đảo đi về tiểu viện nơi mình ở.
Sau lưng vang lên tiếng nói lờ mờ, là nha hoàn nhìn thấy nàng đang bẩm lại với Triệu thị, chẳng bao lâu đã nghe tiếng mắng của Triệu thị: “Ta nói câu nào sai với nó chứ? Vậy mà còn dám hằm hằm bỏ đi, nhà ai mà lại có cái quy củ như vậy hả!”
...
Khương Tri Ý ngồi bên cửa sổ, dõi theo mặt trời dần ngả về tây, chân trời từ trắng chuyển sang đỏ, rồi từ đỏ hóa thành đen, trăng đã lên mà Thẩm Phù vẫn chưa trở về.
Trong hai năm thành hôn, không biết đã có bao nhiêu ngày nàng cứ một mình ngồi bên khung cửa sổ trống vắng như thế, đợi Thẩm Phù về nhà.
Chàng lúc nào cũng rất bận, lúc nào cũng rất muộn mới về, về rồi lại luôn ở trong thư phòng đến tận nửa đêm.
Trước đây nàng luôn tự nhủ, chàng bận việc công, nàng nên thông cảm, nhưng hôm nay lời của Triệu thị đã hoàn toàn xé toạc lớp vỏ bọc cuối cùng, không phải chàng quá bận, mà là chàng vốn không thích nàng.
Khương Tri Ý đột ngột đứng dậy.
Bước chân hoảng loạn, chạy đến cửa rồi lại chợt nản lòng, chàng không thích nàng, nàng tìm đến chàng còn không thèm gặp, nàng còn muốn tìm chàng nữa sao?
Nàng đứng ngây người một lúc lâu, cuối cùng vẫn không cam lòng, từng bước đi đến trước thư phòng của chàng.
Thẩm Phù đứng dưới cửa sổ, nghe tiếng động liền nhìn về phía nàng.
Lông mày rậm, mi mắt dày, đôi đồng tử đen thẳm, rõ ràng là một dung mạo đậm nét đến không thể tả, nhưng lúc này ánh trăng lạnh lẽo phủ đầy vạt áo, ánh mắt không chút hơi ấm của chàng rơi trên người nàng, toát lên vẻ lạnh lùng chán ghét như đứng ngoài cõi trần.
Nhớ năm xưa khi chàng đỗ tam nguyên, cưỡi ngựa diễu phố, bộ áo trạng nguyên màu đỏ rực rỡ cũng bị chàng mặc ra vẻ băng giá uy nghiêm, chưa đi được nửa đường, danh hiệu trích tiên Thẩm lang đã vang danh khắp kinh thành.
Trích tiên, vô tình vô ái, chỉ là tạm vương bụi trần, cũng như thái độ của chàng đối với nàng.
Khương Tri Ý đứng ngoài ngưỡng cửa, không bước vào.
Đây cũng là quy củ của Thẩm Phù, trong thư phòng có rất nhiều hồ sơ cơ mật, không có sự cho phép của chàng, nàng không được vào cửa. Khương Tri Ý vịn vào khung cửa, khẽ gọi chàng: “Phù Quang.”
Thấy đôi mày kiếm của chàng khẽ động, Khương Tri Ý bỗng nhiên nhận ra.
Chàng không bao giờ thích nàng gọi tên tự của chàng, như vậy quá thân mật. Khương Tri Ý cúi đầu, đổi giọng: “Tướng gia.”
Dũng khí đã chống đỡ nàng đến đây đã vơi đi quá nửa, trong lúc do dự, Thẩm Phù đã cầm lấy hồ sơ, xua tay.
Đây là một quy củ khác của chàng, khi chàng làm việc công, tuyệt đối không cho phép nàng làm phiền.
Những bối rối hoang mang đều trở thành trò cười, Khương Tri Ý ngây người quay đi, từng bước trở về phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


