Chàng có mong chờ đứa trẻ này giống nàng không?
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập, Lĩnh đội chạy như bay vào: “Phu nhân, đã bẩm báo tướng gia, tướng gia vẫn chưa hồi đáp.”
Ánh sáng trong mắt dần tắt, Khương Tri Ý khẽ gật đầu.
Sao nàng lại quên chứ? Chàng chưa bao giờ như nàng, chỉ cần chàng cần, nàng sẽ lập tức bỏ hết mọi thứ mà chạy đến bên chàng.
Một canh giờ sau.
Khương Tri Ý lắc đầu, vạt lụa xanh lay động: “Không cần.”
Nỗi sợ hãi yếu đuối của nàng, nỗi lo lắng đau đớn của nàng, hóa ra tất cả... đều chỉ là người không phận sự.
Ra khỏi công đường, gió nóng phả vào mang theo hương ngải và xương bồ, Tết Đoan Ngọ sắp tới rồi.
Sinh nhật mười chín tuổi của nàng cũng chính là ngày này.
Mẫu thân luôn nói người sinh vào Đoan Ngọ là người khắc mệnh, mang xui rủi đến cho người khác, giờ nghĩ lại, vận mệnh nàng đúng là chẳng tốt lành gì.
“Về thôi.” Khương Tri Ý dịu giọng dặn dò.
Nhưng trong lòng là nỗi hoang mang chưa từng có. Về rồi thì sao? Nàng phải làm gì?
Kiệu dừng lại ở nửa con phố cách phủ tướng gia, Khương Tri Ý chọn một ngõ vắng mà quay về, vừa đặt chân vào chính viện đã liền nghe thấy tiếng mắng chửi của bà mẫu Triệu thị vọng ra từ cửa sổ: “Con dâu cái gì chứ? Rõ ràng là một con gà mái không biết đẻ trứng! Vào cửa hai năm rồi, bụng chẳng nhúc nhích tí nào!”
Khương Tri Ý khựng bước.
“Lão thái thái sao lại nói vậy được?” Khinh La thấy tủi thân thay cho nàng, mắt hoe đỏ: “Rõ ràng là cô gia không muốn mà!”
Khương Tri Ý khẽ nhếch môi cười chua chát. Phải rồi, Thẩm Phù không muốn có con, xưa nay Triệu thị vẫn luôn biết điều đó.
Triệu thị cũng từng làm ầm lên, nhưng Thẩm Phù là người nói một là một, ngay cả mẫu thân ruột cũng không làm gì được chàng. Chuyện hoang đường thế này lại khó nói với người ngoài, nên Triệu thị đành dồn hết tức giận lên người con dâu là nàng.
Bà ta luôn miệng mắng chửi, khắp nơi soi mói, từng có lúc nàng nghĩ đến việc cầu xin Triệu thị giúp đỡ, nhưng giờ nghe những lời này, nàng cũng hoàn toàn từ bỏ hy vọng.
“Chuyện con cái chẳng ai nói được, có sớm có muộn cũng do ý trời...” Một giọng phụ nữ trung niên khác vang lên, là Uông phu nhân vẫn thường lui tới: “Có khi phu nhân có số sinh con muộn thì sao.”
Bà biết rõ về Khương Tri Ý, không chỉ xinh đẹp hiếm có mà xuất thân cũng danh giá. Phụ thân là Khánh Bình hầu nổi danh lẫy lừng, mẫu thân sinh ra từ thế gia vọng tộc, huynh trưởng lại liên tục lập công ngoài chiến trường, không bao lâu nữa sẽ được phong hầu ban tước. Dù Triệu thị quen miệng mắng chửi con dâu nhưng bà cũng không dám phụ họa theo.
“Còn số có con cái gì chứ!” Triệu thị cười lạnh: “Con trai ta vốn không thích nó, còn trông mong có con với nó? Nực cười!”
Nắng chói chang, nhưng Khương Tri Ý lại thấy toàn thân lạnh buốt.
Thì ra ai cũng biết Thẩm Phù không thích nàng.
Thật ra nàng cũng biết, chỉ là vì yêu quá sâu đậm, rõ ràng biết phía trước là vực thẳm mà vẫn cứ lao đầu nhảy xuống.
“Chuyện này...” Uông phu nhân không khỏi nhớ đến những lời đồn bên ngoài.
Người ta đều nói Thẩm Phù không thích Khương Tri Ý nên chưa bao giờ đưa nàng ra mắt người khác. Lại nói Thẩm Phù thường xuyên ngủ lại công đường là để tránh mặt nàng. Thậm chí còn có lời đồn rằng người Thẩm Phù muốn cưới ban đầu vốn không phải nàng, mà là đại tiểu thư của Hầu phủ, Trưởng tỷ của Khương Tri Ý...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


