Nằm trong bóng tối mịt mùng, những giọt nước mắt đã kìm nén từ lâu bỗng nhiên lăn dài.
Thế nhưng rất nhanh, cửa mở, Thẩm Phù lặng lẽ bước vào.
Ánh sáng bên ngoài theo cánh cửa mở đóng xé toạc bóng tối, chàng mang theo hương Tang Cúc thanh mát từ từ đến gần, nằm xuống bên cạnh nàng, người chàng ấm áp đến lạ, khiến trái tim đã rơi xuống vực thẳm của nàng lại dâng lên một chút hy vọng, Khương Tri Ý mơ màng nép vào: “Phù Quang.”
Thẩm Phù yên lặng nằm đó, không nói gì.
Thái độ mặc nhận này đã cho Khương Tri Ý rất nhiều dũng khí, khiến nàng chợt nhớ ra, khi chung giường chung gối, chàng không ghét nàng gọi chàng như vậy, thậm chí chàng còn bằng lòng nghe nàng nói chuyện, dù chàng luôn nhắm mắt không nhìn nàng cũng không đáp lại, nhưng nàng có thể cảm nhận được, chàng thích như thế.
Đây là khoảng thời gian ấm áp hiếm hoi của họ, nàng yêu chàng một cách hèn mọn như vậy, dù chỉ có được một chút vui vẻ này, cũng đủ để chống đỡ cho nàng yêu tiếp mà không hối tiếc.
Qua lớp chăn, Khương Tri Ý nép vào người chàng: “Sắp đến Đoan Ngọ rồi.”
Thẩm Phù không đáp lại, trước nay chàng không mấy khi nhớ sinh nhật của nàng.
Bao lời muốn nói dâng lên khóe miệng, Khương Tri Ý đắn đo: “Hôm nay mẫu thân lại nhắc đến chuyện con cái.”
Thẩm Phù vẫn không đáp lại, trong bóng tối hơi thở của chàng đều đặn và ổn định, nhiệt độ cơ thể chàng qua lớp chăn mỏng sưởi ấm cho nàng, vô cớ cho nàng một ảo giác, Khương Tri Ý nắm lấy một góc áo của chàng: “Phù Quang, nếu như ta có con...”
Hồi lâu, nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của chàng: “Vậy thì phá đi.”
Khương Tri Ý nằm trong bóng tối, như đang chìm trong vực sâu, không ngừng rơi xuống, rơi xuống.
Con của nàng, đứa con đã kiên cường tranh đấu để đến với thế gian, đứa con mà nàng hằng mong mỏi, chàng nói, phá đi.
Cơ thể run rẩy, Khương Tri Ý cắn chặt môi, từ từ kéo giãn khoảng cách với Thẩm Phù.
Nhưng hàm răng lại không kiềm được mà va vào nhau lập cập, phát ra những tiếng động nhỏ trong đêm tĩnh lặng, Thẩm Phù nhanh chóng quay đầu lại.
Chàng không nói gì, nhưng Khương Tri Ý biết, chàng đang nhìn nàng.
Nàng cuối cùng vẫn để lộ sơ hở, giờ phút này, có lẽ chàng đã bắt đầu nghi ngờ.
Tách, một tia sáng bỗng lóe lên trong bóng tối, Thẩm Phù ngồi dậy thắp lửa.
Trong khoảnh khắc đó, Khương Tri Ý nhanh chóng quay đầu đi, nửa bên mặt lướt qua mép chăn, lau khô nước mắt.
Hương Tang Cúc chợt ập đến gần, Thẩm Phù cầm đèn đứng trước giường, cúi xuống nhìn nàng.
Ánh nến soi sáng khuôn mặt chàng, mày cao mắt dài, đường nét sắc sảo như vách đá. Từng có người miêu tả vị Tả tướng trẻ tuổi này rằng chàng như một thanh đao mới mài, sắc bén không gì cản nổi, giờ phút này, Khương Tri Ý cảm nhận sâu sắc sự đáng sợ của chàng.
Ánh mắt lạnh lẽo đó như muốn mổ bụng nàng ra, đào hết mọi bí mật của nàng.
Một khi bị chàng phát hiện nàng đã có thai, với sự tuyệt tình của chàng, nhất định sẽ ép nàng phá bỏ.
Con của nàng, đứa con đã kiên cường tranh đấu để đến với thế gian, dù phải đánh đổi tất cả, nàng cũng quyết không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương con dù chỉ một chút!
Móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay, đến rách da, đau nhói, Khương Tri Ý cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Phù Quang, sao chàng có thể nói như vậy?”
Thẩm Phù không nói một lời, ánh mắt lướt qua đuôi mắt hơi đỏ của nàng, rồi dừng lại trên bụng dưới bị che khuất bởi lớp chăn mỏng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


