Anh cúi xuống và nhặt nó lên.
Chất vải cotton mềm mại và mùi cơ thể thoang thoảng trên đó, chợt khiến anh một trận xao động.
Đó là áo ngực của Khương Xán, kiểu dáng cơ bản rất đơn giản. Anh cầm nó trong lòng bàn tay và nhẹ nhàng xoa chiếc áo bằng ngón tay cái. Anh tự hỏi khi Khương Xán mặc nó vào thì nó mềm mại và vừa vặn đến mức nào.
Cố Mang cong môi.
Trông giống cỡ C phải không?
Anh không ngờ cô ấy lại gầy và nhỏ như vậy, nhưng cô ấy lại có thân hình hoàn hảo ở những chỗ cần thiết.
Cố Mang liếm môi, cổ họng khô khốc. Anh tỉnh táo lại và đang định cho quần áo vào máy giặt thì cửa mở, tiếp theo là giọng nói của một người phụ nữ nhỏ bé ở bên ngoài.
“Cố Mang, anh có nhà không? À, chiều nay tôi uống nhiều nước quá, sắp ngạt chết tôi rồi. Tôi muốn dùng nhà vệ sinh ...”
Đột nhiên, ánh mắt họ chạm nhau.
Cả hai đều sửng sốt.
Khương Xán kinh ngạc nhìn anh, sau đó cúi đầu nhìn thấy giỏ đựng quần áo bên cạnh, một đống quần áo cần giặt, cửa chiếc máy giặt đang mở, và ...
Khương Xán hét lớn một tiếng, mặt lập tức đỏ bừng đến tận mang tai.
“Anh đang làm gì với thứ này thế?” Cô vội vàng chạy tới và giật phắt chiếc áo lót từ tay anh, ước gì có một cái lỗ dưới đất để chui xuống.
Cố Mang cũng có chút xấu hổ.
Nhìn phản ứng của cô, người không biết chuyện sẽ nghĩ rằng có trộm trong nhà ...
Đợi đã, không phải cô ấy nghĩ mình là trộm đấy chứ, đúng không? Loại trộm biến thái chuyên ăn cắp đồ lót của phụ nữ à?
Sắc mặt Cố Mang thay đổi, ho khan hai tiếng, cố gắng dùng giọng điệu tự nhiên bình tĩnh trả lời cô: “Tôi ở nhà không có việc gì, định đi giặt quần áo.”
“Không, thật đấy. Đây là đồ của tôi, tôi sẽ tự giặt ...”
Khương Xán liên tục lắc đầu, vẻ mặt ngượng ngùng xấu hổ vô cùng đáng yêu.
Cố Mang nhìn cô thật sâu, sự bất an vừa mới bị đè nén giờ đây đang bùng phát dự dội trong lòng anh như một con thú nhỏ.
“Tôi là chồng của em.” Anh nói bằng giọng khàn khàn, trầm thấp, ghét sát vào tai cô: “Giữa vợ chồng thì có gì là của em và của anh? Tôi giúp em giặt đồ lót không phải là chuyện bình thường sao?”
Khương Xán cúi đầu, đôi mắt sáng ngời có vẻ hơi bất an, ngay cả hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn.
Lồng ngực nóng bỏng của Cố Mang càng lúc càng gần cô. Cô giữ chặt áo lót của mình bằng đôi bàn tay nhỏ bé. Cô vừa lo lắng và xấu hổ, nhưng cũng vừa mềm mại và ngoan ngoãn, giống như một chú mèo con không có sức chống cự. Cô khơi dậy ham muốn bảo vệ và chinh phục của người đàn ông.
Một sức mạnh đột nhiên ập đến, Khương Xán bị anh ôm vào lòng, tiếp theo là một loạt nụ hôn, khiến cô vừa bối rối vừa mê mẩn trong giây lát.
Cô không biết cách hôn, đối mặt với cảm giác áp bức mạnh mẽ của người đàn ông, cô chỉ có thể đáp lại một cách vụng về.
Nhưng vì cô còn non nớt nên Cố Mang càng muốn trân trọng và chiếm hữu cô hơn ...
Khuôn mặt nhỏ của cô ửng đỏ vì nụ hôn của anh, cô thở hổn hển, đôi mắt to của cô ngấn lệ. Cô nhìn anh chằm chằm, không biết anh sẽ làm gì tiếp theo.
Chuyện đáng lẽ phải xảy ra vào đêm tân hôn, liệu đã đến lúc nên xảy ra chưa?
“Cố Mang ...” Giọng nói yếu ớt của cô dường như đang ám chỉ điều gì đó, nhẹ nhàng cào cấu trái tim người đàn ông như móng vuốt của mèo con cào.
Cố Mang khom người bế cô lên, sải bước vào phòng ngủ, hai người cùng ngã xuống giường.
Anh định vén quần áo của cô lên thì điện thoại di động của anh reo vào lúc không thích hợp. Liên tục, liên tục, như thể chắc chắn rằng anh sẽ trả lời cuộc gọi.
Cố Mang thở dài một hơi, xuống giường đi tới phòng khách. Ngay lúc anh vừa nhấc điện thoại lên, anh gần như quát vào điện thoại: “Cậu đang làm cái gì vậy?”
Bạch Cảnh Uyên ở đầu dây bên kia sợ hãi run rẩy cả người, một lúc lâu sau mới lắp bắp nói: “Tam ... Tam ca, anh, anh ... không tiện nói chuyện sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

