Trái tim Bạch Cảnh Uyên như nhảy qua cổ họng.
“Tam ca ...” Anh ta cười nịnh nọt giải thích: “Nếu không phải chuyện khẩn cấp, tôi cũng sẽ không gọi điện thoại cho anh vào lúc này. Tôi còn tưởng rằng anh không đi ngủ sớm như vậy ...”
“Nếu cậu muốn nói gì, thì hãy nói ngay đi.”
Cố Mang gầm gừ khó chịu, quay người đi về phía ban công, đóng sầm cánh cửa trượt lại.
“Sợ là anh phải trở về Dương Thành rồi.” Bạch Cảnh Uyên hạ giọng.
“Bây giờ tin tức anh không chết đã truyền ra, ộng nội của anh rất kích động, cả chú thìm của anh cũng vậy, bọn họ đều ...”
“Được rồi, tôi hiểu rồi.” Cố Mang nhíu mày: “Tôi sẽ liên lạc riêng với bọn họ, nhưng chuyện trở về Dương Thành phải hoãn lại.
Bạch Cảnh Uyên không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên chỉ nói: “A.”
“À, Tam ca, hôm nay tôi đã kiểm tra cẩn thận rồi. Khách hàng mà chị dâu hôm nay ra ngoài gặp chính là khách hàng mà Trình Tiêu Tiêu đã theo dõi ba tháng nay nhưng không được. Ha ha ... Tôi đã dùng một mánh khóe nhỏ để chị dâu ký được hợp đồng. Khoản hoa hồng này không nhỏ đâu. Cô ấy có thể kiếm được một trăm ngàn tệ ...”
Cố Mang tức giận, cúp máy trước khi anh ta kịp nói hết câu.
Bạch Cảnh Uyên lại bối rối. Anh ta rót một ly rượu cho Diệp Sâm bên cạnh, rụt rè hỏi: “Tôi lại nói sai điều gì nữa rồi?”
Diệp Sâm suýt nữa thì cưới phá lên.
“Cậu đã phá hỏng chuyện tốt của anh ấy, làm sao anh ấy có thể tốt với cậu được?”
Bạch Cảnh Uyên vô cùng hối hận, liên tục tát vào mặt mình.
“Hơn nữa, Khương Xán đã ký được hợp đồng, cậu còn nhiều miệng làm gì?”
“Cái này ...” Bạch Cảnh Uyên mở to mắt: “Chẳng lẽ vỗ mông ngựa lại vỗ phải chân ngựa rồi à?”
Diệp Sâm liếc mắt nhìn anh ta: “Trình Tiêu Tiêu theo đuổi khách hàng ba tháng không được, bây giờ Khương Xán mới vào nghề lại thắng. Trong công ty nhiều người như vậy, cậu nghĩ họ đánh giá cô ấy thế nào?”
Bạch Cảnh Uyên: “ ...”
“Hơn nữa, tôi đã xem qua kế hoạch bán hàng của Khương Xán.” Diệp Sâm thở dài: “Đây là kế hoạch theo sách giáo khoa, dù cậu không nói gì, vị Tổng giám đốc Tiêu kia cũng sẽ ký hợp đồng đơn hàng này.”
“Cho nên Khương Xán có thể ký hợp đồng, hoàn toàn không phải là công lao của cậu, hiểu không?”
Sắc mặt Bạch Cảnh Uyên méo mó, khóc không ra nước mắt.
“Sau này hãy suy nghĩ cẩn thận khi nói và hàng động hơn.” Diệp Sâm vỗ nhẹ vai anh ta: “À, đáng lẽ tôi nên học y để có thể chưa lành não cho cậu.”
Cố Mang dựa vào lan can ban công, đôi mắt sâu thẳm như hòa vào màn đêm, không nhìn thấy chút cảm xúc nào.
Làn gió buổi tối mang theo chút mát mẻ, anh trở nên tỉnh táo hơn nhiều. Một lúc sau, anh quay lại phòng. Khương Xán không còn ở trong phòng ngủ nữa. Anh nhìn quanh và nghe thấy tiếng động nhỏ phát ra từ máy giặt trong phòng tắm.
Khương Xán cũng nhìn thấy anh, nhẹ nhàng cong môi, lộ ra hai núm đồng tiền nông.
Cô hơi xấu hổ. Cô cúi đầu, phân loại từng cái quần áo giặt máy và giặt tay, sau đó nhẹ nhàng nói: “Anh đi ngủ trước đi, tôi giặt quần áo.”
Cố Mang thở dài nhẹ nhõm, than thở trong lòng.
Khi hứng thú đến , nó sẽ đến theo từng đợt và sẽ rất khó chịu nếu bị ngắt đột ngột.
Bây giờ anh phải từ từ kìm nó lại.
Cảm giác như hàng triệu con bọ đang dần dần ăn mòn cơ thể anh, phải lên giường với anh lần nữa.
Vì vậy, anh cố gắng mỉm cười, quay lại phòng khách, ném mình lên ghế sofa như một cái búa tạ và trùm chặt chăn lên người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)