Cố Mang ngồi trên sân thượng ngoài trời ở tầng cao nhất của khách sạn Đế Hào, điếu thuốc gần như cháy hết giữa các ngón tay. Biển ở đằng xa lấp lánh, những chú chim biển bay vòng trên bầu trời và những cánh buồm trắng rải rác xung quanh, cảnh tượng đẹp không sao tả siết.
Chiếc điện thoại di động trên bàn rung lên. Đó là tin nhắn chuyển tiền trị giá ba ngàn nhân dân tệ.
Bạch Cảnh Uyên và Diệp Sâm nhìn nhau cười, thản nhiên nói: “Tam ca, anh thật là may mắn. Chị dâu của anh không chỉ xinh đẹp mà còn sẵn sàng chi tiền cho anh nữa, ha ha ha.”
“Đây có phải là lần đầu tiên anh tiêu tiền của phụ nữ kể từ khi anh còn nhỏ không? Anh có thấy vui không?”
Cố Mang liếc nhìn anh ta rồi bình tĩnh đặt điện thoại trở lại vị trí cũ.
Tuy khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc nhưng trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác ấm áp.
Nói được nửa lời, Diệp Sâm lại băn khoăn không biết có nên nói nốt phần còn lại không.
Ánh mắt Cố Mang tối lại: “Nói đi.”
“Cô ta là bạn gái của Phương Tấn Dương.” Diệp Sâm khó khăn nói: “Còn Phương Tấn Dương, là quản lý bộ phận của Khương Xán, cũng là đàn anh của cô ấy ở đại học, từng theo đuổi cô ấy ...”
Anh ta nhìn khuôn mặt của Cố Mang, vẻ mặt bình tĩnh như băng. Nhưng đôi bàn tay đặt trên bàn đã nắm chặt.
Diệp Sâm ho nhẹ một tiếng: “Tam ca, đây đều là chuyện hồi còn đi học của chúng ta, ko có gì to tát.”
“Ừm.” Cố Mang nhấc mí mắt lên: “Tôi có nói gì không?”
Diệp Sâm bật cười.
Không nói gì cả, nhưng chuyện này còn nghiêm trọng hơn nếu nói.
“Tiếp tục.”
“Trình Tiêu Tiêu ở công ty luôn gây rắc rối cho Khương Xán, vì vậy trong tháng đầu tiên đi làm, Khương Xán không ký được một đơn hàng nào.”
Sắc mặt Cố Mang ngày càng u ám.
“A, việc này có gì khó khăn chứ.” Bạch Cảnh Uyên khoát tay: “Anh, anh muốn xử lý Trình Tiêu Tiêu sao? Giao cho tôi. Đúng rồi, tôi cũng giúp anh xử lý cái Phương gì đó luôn.”
Diệp Sâm dùng sức mà ho khan, bỏ cho anh ta một ánh mắt không có thuốc nào cứu được.
“Không cần.” Cố Mang nghiêm giọng nói: “Đây chỉ là chuyện nhỏ, nếu như ở công ty nhỏ như vậy mà gây chuyện thì sẽ khiến người ta chú ý, để Khương Xán tự giải quyết đi, đừng lo cho cô ấy.”
“Ồ, vâng.” Diệp Sâm đồng ý: “Tôi hiểu ý của Tam ca. Không cần phải tốn sức vào những người như Trình Tiêu Tiêu và Phương Tấn Dương. Tệ nhất là chúng ta có thể yêu cầu Khương Xán từ chức. Không phải là Tam ca không đủ khả năng nuôi cô ấy.”
Cố Mang ừ một tiếng rồi rót một tách cafe. Sau một lúc im lặng, mí mắt anh chuyển động, đôi mắt anh dường như có thâm ý.
“Hôm nay Khương Xán ra ngoài chạy nghiệp vụ.” Anh chỉ nhàn nhạt quẳng lại một câu như vậy, rồi đứng dậy rời khỏi sân thượng.
Bạch Cảnh Uyên nhìn bóng lưng của anh, ngẩn người như một kẻ ngốc.
Diệp Sâm là người thông minh, rất nhanh đã hiểu được ý nghĩa của những lời này.
“Có chuyện gì thế?” Bạch Cảnh Uyên há to miệng: “Tam ca là thứ đáng ghét nhất. Anh ấy chẳng bây giờ nói rõ ràng cả.”
Diệp Sâm mỉm cười, đầu tiên khép lại cái cằm sắp rơi xuống đất, sau đó thì thầm: “Mau đi kiểm tra đi.”
“Kiểm tra cái gì?”
“Kiểm tra một chút xem hôm nay Khương Xán chạy nghiệp vụ khách hàng nào. Ngu như heo.”
Bạch Cảnh Uyên như rời vào trong sương mù: “Không phải là mặc kệ cô ấy sao?”
Diệp Sâm đảo mắt mấy lần. Thật sự rất khó để nói chuyện với một người như vậy.
Cố Mang trở về nhà, nhưng Khương Xán vẫn chưa về. Anh nhìn đồng hồ và thấy có lẽ còn lâu nữa cô mới tan làm.
Nhìn xung quanh, tuy rằng trong khoảng thời gian này Khương Xán bận rộn với công việc, nhưng trong nhà vẫn sạch sẽ ngăn nắp, trong bệp mọi thứ đều ngăn nắp.
Anh hơi cong môi. Cô vốn đã rất bận rộn, nhưng vẫn làm việc chăm chỉ mà không phàn nàn và còn đảm nhiệm cả chi phí gia đình.
Có vẻ như những lời cô nói là chân thành và cô thực sự có ý định sẽ dành cả cuộc đời mình bên anh.
Cả đời ...
Anh thực sự có thế hứa với cô cả cuộc đời sao?
Lông mày của Cố Mang hơi nhíu lại. Anh sững sờ một lúc lâu trước khi quay người và bước vào phòng tắm.
Cho dù có thể sống cả đời hay không, trước tiên hãy sống tốt cuộc sống hiện tại. Anh nhớ tới Khương Xán từng nói, gia đình này là của hai người, làm chồng thì phải chia sẻ một ít việc nhà.
Anh cười khúc khích và nhìn vào giỏ quần áo, nơi quần áo giặt từ hai ngày trước vẫn còn chất thành đống và chưa được giặt.
Cố Mang định giặt những thứ này trước. Khi Khương Xán về nhìn thấy chúng, chắc chắn sẽ rất vui mừng.
Anh nhanh chóng đổ hết quần áo bẩn ra khỏi giỏ, nhưng một vật nhỏ màu trắng đột nhiên thu hút sự chú ý của anh ...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

