Cả hai đều là những đứa con ngoan, từ nhỏ đã sống trong tháp ngà, chưa từng trải qua bao giông bão. Cho dù đánh nhau, cũng là vì muốn bênh vực cho anh em tốt, sợ Lâm Lạc sẽ bị bắt nạt. Tất nhiên họ cũng chưa từng nghĩ đến việc hành hung người khác.
Nhưng Lâm Lạc thì khác.
Kiếp trước cậu lưu lạc ngoài đường, lúc đó an ninh ở thành phố Vân Hải không tốt lắm, nếu không hung dữ chút thì đã không thể bảo vệ được bản thân, vì vậy bản tính cậu đã có chút côn đồ.
Chỉ là sau khi vào Học viện, cậu đã thay đổi tác phong. Nhưng một khi gặp nguy hiểm, cậu cũng vẫn là Lâm Lạc khi đó.
“Đừng lo, gã không chết được.” Lâm Lạc hờ hững nhìn gã đàn ông cao lớn trên mặt đất, “Tôi tự biết nặng nhẹ.”
Cậu không muốn đánh mất tương lai của mình vì một kẻ như vậy.
Khuôn mặt của Lâm Lạc bầm tím và sưng tấy vì bị đánh, khóe miệng còn có vết máu, phối hợp với biểu cảm và giọng điệu này, cả Chu Tích Duyệt và Mao Tuấn đều cảm thấy có chút xa lạ. Chu Tích Duyệt có hơi sợ hãi, nhưng khi nghĩ rằng đây là Lâm Lạc liền không sợ hãi như vậy nữa.
“Gã chỉ ngất đi thôi đúng không?” Chu Tích Duyệt hỏi.
“Đúng vậy.” Lâm Lạc cầm viên đá chuyển sang tay trái, quay đầu nhìn Miêu Ngạn Quân.
Bây giờ, ba đánh một trở thành hai đánh ba.
Gò má Miêu Ngạn Quân khẽ co giật, gã bị Chu Tích Duyệt cào nên trên mặt giờ có rất nhiều vết máu, trông rất chật vật.
Vẻ hung dữ của Lâm Lạc khiến gã sợ hãi.
Gã không ngờ rằng Lâm Lạc, một sinh viên, lại có một mặt tàn nhẫn như vậy.
"Mày, mày…..." Miêu Ngạn Quân chỉ vào Lâm Lạc, "Mày gi.ết người rồi, tao nói cho mày biết, mày xong rồi!"
Lâm Lạc lạnh lùng nói: "Tao đã nói gã chỉ ngất đi thôi, mày điếc sao?"
Tóc xanh đã bị Mao Tuấn túm cổ áo sau lưng, giống như chim cút, không dám nói lời nào.
Đúng lúc này, một nhóm người cách đó không xa chạy đến, tất cả đều vừa nghe thấy tiếng kêu cứu của Chu Tích Duyệt. Một nhóm người vội vàng vào rừng và nhìn thấy cảnh năm người đối đầu nhau.
Họ không biết chuyện gì đang xảy ra, có người bối rối hỏi: "Xin hỏi…...."
Mao Tuấn phát ngốc.
Nắm tay đang giữ tóc xanh buông lỏng, tóc xanh lập tức chạy đến phía sau đồng bọn của mình.
Chu Tích Duyệt ôm Mao Tuấn và khóc to, cô vừa khóc vừa nói với mấy người vừa chạy đến:
“Các bạn học, các bạn phải đòi lại công đạo cho tôi.”
“Tôi chỉ là một cô gái yếu ớt, buổi tối muộn đang trên đường về ký túc xá thì bị kéo vào trong rừng cây.”
"Nếu không phải tình cờ có vài người bạn đi ngang qua, tôi sẽ…..." Chu Tích Duyệt không nói nên lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
