Thực ra, từ khi biết Miêu Ngạn Quân chính là thủ phạm gây tai nạn cho Phùng Quyên, Tỉnh Ngộ đã bí mật cho gã vào danh sách đen. Toàn bộ chứng cứ đã bị gã tiêu hủy, có thể Tỉnh Ngộ anh không thể buộc tội gã. Nhưng là một thương nhân, là chủ một doanh nghiệp lớn, Tỉnh Ngộ vẫn có cách khiến cho nhà họ Miêu phải trả giá. Hơn nữa bây giờ Miêu Ngạn Quân đã một lần nữa động chạm tới Lâm Lạc, vậy thì càng phải chịu trừng phạt.
Đối với nhà họ Miêu, Tỉnh Ngộ vốn dĩ chỉ có ấn tượng tốt với cô bé Miêu Tố Quân, nhưng hiện tại anh lại phát hiện Miêu Tố Quân cũng không khác gì người nhà của cô ta, Tỉnh Ngộ cũng không cần mềm lòng nữa.
Nhìn vẻ mặt u ám của Tỉnh Ngộ, rõ ràng tâm trạng anh không hề tốt.
Lâm Lạc dùng tay trái không bị thương nắm lấy tay Tỉnh Ngộ, nhẹ nhàng dỗ dành:
"Anh đừng tức giận, tức giận vì loại người này thật không đáng."
Chu Tích Duyệt ho mạnh.
Biểu cảm của Mao Tuấn cũng rạn nứt.
Shit, đây có phải là Lâm Nặc mà cậu ta biết không vậy?!
Ọe.
Cứu với.
Mùi tình yêu nồng quá đi……
Cho dù chậm chạp như Mao Tuấn thì cũng biết bây giờ ở lại đây thật không thích hợp, sẽ làm ảnh hưởng đến hai người kia hẹn hò, cậu ta liền đứng dậy và nói: "Tỉnh tổng đã đến rồi, vậy anh ở đây cùng Nặc Nặc nhé, chúng tôi đi trước."
Chu Tích Duyệt cũng gật đầu phụ họa.
Lâm Lạc: “Nhưng giờ ký túc đóng cửa rồi, các cậu về kiểu gì?”
Mao Tuấn: "Cái này..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
