Lúc kết thúc thì trời đã sáng. Đừng nói đến chuyện về nhà, Lâm Lạc thậm chí còn không có sức để suy nghĩ. Cậu mồ hôi nhễ nhại, mệt mỏi nằm trong vòng tay người đàn ông.
Rất thỏa mãn, nhưng có hơi thỏa mãn quá rồi.
Lâm Lạc nghi ngờ Tỉnh Ngộ trước đó đã kìm chế quá lâu, chính vì vậy mà anh mới…..cường hãn như vậy. Mong rằng sau khi hai người ở bên nhau lâu hơn, Tỉnh Ngộ có thể kiềm chế chút, nếu không cậu sẽ không chịu nổi mất. Và…..cậu phải tập thể dục thôi!
Cơ thể cậu nhớp nháp, khó chịu, nhưng cậu thật sự không có khí lực, chỉ muốn ngủ.
“Vậy để anh bế em đi tắm.” Tỉnh Ngộ cười.
Lâm Lạc vừa nhấc mí mắt nặng nề lên liếc nhìn Tỉnh Ngộ, không nhịn được mà nở nụ cười.
“Anh phải tắm cho em đi,” Cậu nhắm mắt lại, giọng mơ hồ, “Đây là dịch vụ hậu mãi, biết không?”
“Em có thể trả tiền nha.”
Sáng hôm sau Lâm Lạc hiếm khi ngủ nướng mà không dậy sớm làm bữa sáng cho Tỉnh Ngộ. Tỉnh Ngộ gọi cậu dậy, nhưng cậu chỉ mơ hồ ậm ừ, nói em buồn ngủ lắm.
Tỉnh Ngộ không quấy rầy cậu nữa, anh tự mình nấu bữa sáng, để lại một phần cho Lâm Lạc rồi cất vào tủ lạnh. Anh để lại tờ giấy nhắn lại cho cậu là mình đi làm, dặn cậu tỉnh dậy thì hâm nóng bữa sáng, nếu có việc thì gọi cho anh.
Hôm nay tổng tài lại đến muộn.
Chín giờ mười lăm phút, Tỉnh Ngộ bước vào cửa công ty trong ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người, ai cũng nhìn theo đến tận khi anh bước qua sảnh, lên thang máy, đến văn phòng, tin tức này lan truyền khắp công ty.
Tổng tài lại đến muộn nữa rồi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)