Mỗi năm đều có kỳ nghỉ, nhưng cứ sau mỗi kỳ nghỉ thì công việc cần giải quyết lại chất đống. Chính vì vậy, công việc của Tỉnh Ngộ không hề dễ dàng. Nhưng anh lại bắt đầu đi làm và tan sở đúng giờ chưa từng có.
Buổi sáng không đến sớm, tan tầm không ở lại đến đêm.
Kể từ khi thành lập công ty đến giờ, Tỉnh Ngộ luôn là một người nghiện công việc. Sự dị thường của anh khiến tất cả nhân viên trong công ty đều bàn tán xôn xao. Về lý do tại sao tổng tài đột nhiên không còn tham công tiếc việc….ờm, mọi người đều ngầm hiểu.
Không phải để dành thời gian cho bạn trai nhỏ của mình sao?
Phải hiểu, phải thông cảm, suy cho cùng đều là người trẻ tuổi cả mà.
Lâm Lạc ngồi vẽ trong văn phòng của Tỉnh Ngộ, chẳng mấy chốc đã đến giờ tan tầm.
Cậu nghe thấy Tỉnh Ngộ nhắc nhở: “Tan làm rồi, về thôi.”
Lâm Lạc ngẩng đầu lên khỏi khung tranh, đặt cọ vẽ xuống rồi cười nói: "Cuối cùng cũng hết giờ làm rồi, em vẽ tranh mệt quá."
Những ngày vừa qua là những ngày Lâm Lạc không muốn vẽ tranh nhất trong cả hai kiếp cộng lại. Nhưng bạn trai vẫn còn có công ty phải điều hành, đi cùng anh cả ngày thì cậu biết làm gì, chỉ đành ngồi vẽ tranh.
Tất nhiên đều là vẽ Tỉnh Ngộ.
Tỉnh Ngộ làm việc, Tỉnh Ngộ ăn cơm, Tỉnh Ngộ tươi cười, Tỉnh Ngộ nghiêm túc, Tỉnh Ngộ nghỉ ngơi…..Tỉnh Ngộ dường như đã trở thành “nàng thơ” của cậu, mang đến cho cậu nguồn cảm hứng sáng tạo vô tận, đủ loại trạng thái của anh đều được thể hiện dưới cọ vẽ của cậu.
Lâm Lạc duỗi cánh tay: "Đây, anh xoa cho em đi."
Tỉnh Ngộ ôn nhu nắm cổ tay cậu, nhẹ nhàng nhéo nhéo cánh tay.
“Tất nhiên,” Lâm Lạc cười hì hì, “Em vẽ mệt, không muốn nấu ăn đâu.”
Nhà hàng mà Lâm Lạc đặt nằm ngay trên đường trở về nhà Tỉnh Ngộ. Nhà hàng phương Tây – hôm nay Lâm Lạc quyết định ăn đồ Tây cao cấp xem sao, giá cả tính theo đầu người lên đến hàng nghìn đồng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

