Phùng Quyên vốn dĩ chỉ muốn nhìn hai người rời đi nên mới bước đến bên cửa sổ. Không nghĩ tới lại chứng kiến cảnh này. Bởi vì có cửa kính xe chặn lại, khoảng cách cũng hơi xa chút nên Phùng Quyên cũng không nhìn rõ. Nhưng đầu hai người sát vào nhau không có kẽ hở, Tỉnh Ngộ đè Lâm Lạc lên ghế phụ, Lâm Lạc cũng giơ tay câu lấy cổ người đàn ông. Không có lời giải thích nào khác ngoại trừ việc họ đang hôn nhau.
Có thể thấy rằng Lâm Lạc không hề bị ép buộc, không những không bị ép buộc mà sau khi hôn xong, trên mặt cậu còn mang theo nụ cười nói chuyện với Tỉnh Ngộ. Tỉnh Ngộ muốn hôn cậu lần nữa, nhưng Lâm Lạc không biết nói gì, Tỉnh Ngộ lại chỉ hôn lên trán cậu rồi dừng lại.
Xe chạy ra khỏi bãi đậu dần xa, không thấy bóng dáng hai người nữa.
Ngay cả chiếc xe cũng biến mất khỏi tầm nhìn của Phùng Quyên.
Sự vui mừng và phấn khích vì bữa tiệc sinh nhật đã bị cảnh tượng vừa rồi làm cho nguội lạnh. Là một người mẹ, phản ứng đầu tiên của bà tất nhiên sẽ là Tỉnh Ngộ đã lừa Lâm Lạc. Lâm Lạc chỉ là một đứa trẻ, mới mười chín tuổi, là sinh viên năm nhất, và về cơ bản là không có kinh nghiệm xã hội. Còn Tỉnh Ngộ là một người đàn ông trưởng thành thành đạt, nắm giữ cả một công ty niêm yết. Khi hai người ở bên nhau, bất cứ ai cũng sẽ nghĩ theo hướng không đúng đắn, một bên cần tiền, một bên cần sắc.
Bà đứng bên cửa sổ hồi lâu, sau đó lẳng lặng ngồi trở lại sofa, thất thần nhìn TV LCD trên tường.
Hai người ngồi trên xe không hề biết mối quan hệ của họ đã bị phát hiện. Lâm Lạc nhìn vào môi mình trong gương chiếu hậu, phàn nàn:
“Anh không thể nhẹ hơn chút sao, lần nào hôn cũng dùng lực như vậy, lát nữa em về ký túc xá mọi người đều biết hết.”
“Nhìn thấy thì sao.” Tỉnh Ngộ nói, “Em xấu hổ à?
“Em sao phải xấu hổ chứ?” Lâm Lạc không thừa nhận, “Nhưng trên người anh không hề có dấu vết gì, thật không công bằng.”
Tỉnh Ngộ cười: "Em muốn dấu vết gì?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)