Khuôn mặt thầy Nhậm trầm xuống: "Lâm Nặc! Tại sao cậu lại không hiểu chuyện như vậy? Có phải cậu nhất định phải để tất cả mọi người biết là cậu sao chép ý tưởng của người khác thì mới thôi đúng không?"
“Đây không phải là chuyện của một mình cậu, mà là chuyện của cả khoa sơn dầu, của cả Học viện chúng tôi!”
Lâm Lạc cảm thấy có gì đó không ổn, những giáo viên khác lúc này nhất định sẽ gọi Miêu Tố Quân đến đối chất thay vì cứ quyết tâm đội nồi cho cậu.
Trừ khi giáo viên này đang cố tình thiên vị Miêu Tố Quân.
“Không sao đâu,” Lâm Lạc cười giễu cợt, “Nếu cuối cùng vẫn kết luận là tôi ăn cắp ý tưởng, tôi đây sẽ tự thôi học, không ảnh hưởng gì đến Học viện đâu.”
"Bây giờ, tôi muốn đối chất với Miêu Tố Quân."
“Thầy không muốn, lẽ nào vì trong lòng thầy có quỷ, biết rõ cô ta sao chép của tôi nên không dám gọi lên đối chất phải không?”
“Ai trong lòng có quỷ?” Thầy Nhậm vỗ bàn, “Cậu còn nhỏ như vậy, sao lại không biết tôn sư trọng đạo. Tôi là thầy giáo của cậu, cậu nói chuyện với thầy giáo như vậy sao? "
Lâm Lạc không thèm cãi nhau, chỉ hỏi:
"Tóm lại thầy có gọi cô ta lên đối chất với tôi không? Nếu thầy từ chối, tôi sẽ trực tiếp đến gặp thầy Cảnh, trưởng khoa và các lãnh đạo trường khác."
“Khẩu khí không nhỏ.” Thầy Nhậm chế nhạo, “Nếu cậu thực sự có bản lĩnh thì cứ việc đi, tôi xem xem cậu làm thế nào giải quyết được chuyện này.”
Không ngoài ý muốn, Lâm Lạc xoay người rời đi.
Thực ra việc này cũng chẳng khó chứng minh, Lâm Lạc thầm nghĩ.
Bởi vì bức tranh con báo này cậu đã vẽ từ lâu rồi, bản nộp lên là bản vẽ thứ hai sau khi cậu vẽ lại.
Bức tranh con báo đó cậu đã vẽ ngay trước mặt Tỉnh Ngộ, Tỉnh Ngộ có thể làm chứng.
Học viện có thể không cho cậu thể diện, nhưng sẽ phải cho Tỉnh Ngộ thể diện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

