“Sao, không phải chính anh nói vậy sao?” Lâm Lạc hỏi.
Anh lấy điếu thuốc trong túi ra, đang định châm lửa, nhớ tới Lâm Lạc không hút thuốc nên nhét lại.
Tỉnh Ngộ mở cửa xe, quay đầu nói với Lâm Lạc: "Em cứ lên xe đi."
“Đi đâu?” Lâm Lạc hỏi.
"Đi ăn cơm trước đã."
Đối diện với ánh mắt của Tỉnh Ngộ, trái tim Lâm Lạc đột nhiên đập thình thịch, trên mặt nóng lên.
Bản năng mách bảo cậu tiếp sau đây rất có thể là thời khắc cực kỳ quan trọng.
Lâm Lạc mấp máy môi, rốt cuộc cũng không nói gì, chỉ cúi đầu thắt dây an toàn.
Còn Tỉnh Ngộ đã ngồi vào ghế lái, tay trái cầm vô lăng, tay phải do dự nâng lên, vén mái tóc ngắn của Lâm Lạc lên khỏi thái dương, dùng ngón tay vuốt nhẹ vào đuôi mắt của cậu bé.
Đôi mi mảnh mai của cậu bé rung lên, nhưng cậu không tránh.
Cậu chỉ nhướng mắt, hơi ngại ngùng nhưng vẫn cố tỏ ra bình thường:
“Đi ăn gì?”
“Em muốn ăn gì?” Ánh mắt Tỉnh Ngộ vẫn không ngừng rơi trên khuôn mặt Lâm Lạc.
Lâm Lạc suy nghĩ một chút: "Em muốn ăn đồ ăn của thành phố Vân Hải."
Cả hai kiếp cậu đều sống ở thành phố Vân Hải, đã quen với đồ ăn ở đó rồi, từ khi đến Học viện Mỹ thuật Quốc gia cũng đã lâu không ăn, giờ thấy hơi nhớ hương vị đó.
“Được.” Tỉnh Ngộ sờ sờ lỗ tai Lâm Lạc.
Nhìn thấy vành tai thiếu niên đỏ lên, khóe môi anh khẽ cong, thoáng hiện một nụ cười.
Sau đó anh thu tay lại, lái xe đi.
Tỉnh Ngộ tìm thấy một nhà hàng do dân gốc ở thành phố Vân Hải mở và đưa Lâm Lạc đi nếm lại hương vị quê hương.
Sau khi ăn xong, Tỉnh Ngộ không hỏi ý kiến Lâm Lạc đã đưa người về nhà.
Lâm Lạc nhìn xe đi sai hướng, đây không phải đường đi học, liền hỏi: "Chúng ta đi đâu vậy?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


