Lâm Lạc nhìn bức ảnh mà sửng sốt, một lúc sau mới đứng dậy, đi giày rồi lao ra ngoài, chỉ dặn lại Mao Tuấn và những người khác:
“Đồ tôi gọi các cậu cứ ăn đi nhé, không cần chờ tôi đâu.”
Nhìn thiếu niên biến mất ở bên ngoài ký túc xá như gió, ba người Mao Tuấn đều có chút sững sờ.
Mao Tuấn nhìn Biệt Nhất Cách giường trên, và cả Hạ Văn Thu đang trò chuyện với bạn trai:
"Cậu ấy.....đi tìm Tỉnh Ngộ sao?"
“Tám phần là vậy.” Biệt Nhất Cách liếc về hướng cửa, “Nếu không đứa nhỏ đó sẽ không chạy nhanh như thế đâu.”
Mao Tuấn thở dài: "Người đang yêu thích thật đấy."
Biệt Nhất Cách: "Vậy cậu nhờ Nặc Nặc bắc cầu mà theo đuổi lớp trưởng của các cậu đi."
Mao Tuấn nghe vậy liền ngượng ngùng nói: "Em ngại lắm, chắc cô ấy sẽ không thích em đâu…..Anh thấy đó, em rất khác Nặc Nặc."
“Chẳng liên quan,” Biệt Nhất Cách nói, “Do dự sẽ dẫn đến thất bại, quyết đoán sẽ không vô ích, cậu xem Nặc Nặc người ta theo đuổi Tỉnh Ngộ kia kìa.”
“Văn Thu, cậu nói xem?”
Hạ Văn Thu ngượng ngùng cười cười: "Tôi không có kinh nghiệm, là bạn trai tôi theo đuổi tôi trước, nhưng nếu như cậu thích thì cậu vẫn nên cố gắng một chút, biết đâu cô ấy mờ mắt sẽ đồng ý cậu thì sao?"
Mao Tuấn: “………?”
"Văn Thu, Thu Thu, tôi cảm thấy cậu trở nên xấu xa rồi, sao miệng cậu lại giống Nặc Nặc và Biệt ca vậy? Cậu không còn là cục cưng của tôi nữa rồi."
“Tôi chỉ là cục cưng của bạn trai tôi thôi.”
Sau khi Lâm Lạc chạy ra khỏi ký túc xá với tốc độ 100 m/h, cậu đã chạy đến cổng trường chỗ Chu Tích Duyệt.
Cậu không biết tại sao Tỉnh Ngộ lại đến trường, chẳng lẽ anh ấy đến để gặp Miêu Tố Quân?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


