Trước khi tiểu nha đầu này đồng ý, Lâm Lạc không còn cách nào khác là phải lịch sự làm theo.
“Ok, cậu ăn trước đã, không cần vội.”
Thái độ không tệ, Chu Tích Duyệt vừa nghĩ vừa cầm thực đơn.
Chọn xong món, phục vụ rất nhanh liền bưng đồ lên.
Chu Tích Duyệt nhìn không quá cao, lại còn hơi gầy nhưng ăn rất nhiều.
Còn ăn nhiều cả hơn Lâm Lạc.
Lâm Lạc hơi kinh ngạc nhìn cô.
Chu Tích Duyệt quay lại: "Sao cậu ăn ít vậy? Thảo nào mà không cao thêm được."
“……..” Lâm Lạc nhăn nhó, “Nói cứ như cậu cao lắm vậy.”
“Thân hình như vậy cũng tốt, rất đáng yêu.”
Lâm Lạc: “………”
Lâm Lạc đột nhiên cảm thấy trước đây mình đã hiểu lầm cô gái này.
Cậu trước đây cho rằng Chu Tích Duyệt là một nữ sinh ngây thơ lại đáng yêu.
Nhưng cậu quá ngờ nghệch rồi, không thể đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài được.
Hơn nữa, Chu Tích Duyệt không chỉ ăn được mà còn uống rất nhiều.
Lâm Lạc chỉ rót có một ly, cũng chẳng muốn uống, nhưng cô gái này có thể vừa ăn vừa uống bia, còn mặt không đỏ tim không đập, như thể đó chỉ là một món đồ uống bình thường vậy.
“……Tửu lượng này của cậu, thực sự rất hợp với bạn cùng phòng của tôi.” Lâm Lạc chân thành nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



