“Ừ, anh về rồi.” Tỉnh Ngộ nhắn lại.
Lâm Lạc có lẽ đã vào học, không thấy trả lời.
Tỉnh Ngộ đặt điện thoại xuống, nhìn chiếc bình giữ nhiệt trên tay.
... Sao bỗng dưng lại thấy giống như một gia đình vậy?
Có người nấu ăn cho bạn vào buổi sáng, có người chăm sóc bạn khi bạn ốm, và bạn cần phải báo an toàn khi bạn đến nơi làm việc.
Mẹ của Tỉnh Ngộ không thể làm được những việc này, bà giống như người đẹp trong tủ kính vậy.
Năm đó bà với ba của Tỉnh Ngộ rất xứng đôi vừa lứa nên đã kết hôn.
Nhưng hôn nhân của họ không hạnh phúc.
Công việc của ba Tỉnh luôn rất bận rộn, vì phải đi xã giao nhiều nên không rất ít khi ở nhà, cũng rất ít quan tâm đến vợ con. Ông hoàn toàn không có mặt trong suốt những năm tháng trưởng thành của Tỉnh Ngộ.
Mẹ Tỉnh thì lại là một người vợ toàn thời gian, bà không phải làm bất cứ việc gì, hàng ngày chỉ đi uống trà chiều với bạn, đi spa, mua hàng hiệu và khoe con.
Bà luôn nghi ngờ ba Tỉnh ngoại tình, mỗi lần ông về là hai người sẽ cãi nhau.
Có lẽ vì không thể tìm thấy giá trị và sự tồn tại của bản thân mình nên mẹ Tỉnh đã dồn toàn bộ tâm sức lên Tỉnh Ngộ, từ việc công ty cho đến việc lập gia đình, ngay cả những thứ nhỏ nhặt như mặc gì ăn gì, bà cũng phải hỏi từng cái một.
Nếu không nghe theo sự sắp xếp của bà, bà không nhất định sẽ trách móc nhưng sẽ phàn nàn như thể bản thân là một kẻ đáng thương, nói anh không quan tâm, không tôn trọng, không yêu thương bà.
Vì vậy khi Tỉnh Ngộ học đại học, để thoát khỏi sự kiểm soát của mẹ mình, anh đã rời nhà, chuyển vào ký túc sống rồi bắt đầu khởi nghiệp kinh doanh.
Vì vậy, Tỉnh Ngộ luôn không có cảm giác kỳ vọng vào hôn nhân.
Anh không muốn làm một người chồng như ba mình, cũng không muốn lấy một người vợ như mẹ mình.
Thà độc thân cả đời còn hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



