Anh muốn chạm vào tóc cậu bé như thường lệ, nhưng sợ Lâm Lạc không thích nên giơ tay rụt lại.
“Nặc Nặc.” Tỉnh Ngộ thì thầm gọi cậu.
Giọng nói trầm và nhẹ nhàng, nghe rất từ tính.
Lâm Lạc thích giọng nói của anh, cách anh nhìn vào mắt cậu, và nhiệt độ của lòng bàn tay khi anh chạm vào tóc cậu.
Nhưng càng như vậy, cậu lại càng thiểu não.
“Đừng gọi em như vậy.”
Lâm Lạc thầm nghĩ, tôi là Lâm Lạc, đâu phải Lâm Nặc.
Nếu Tỉnh Ngộ biết cậu là Lâm Lạc, hẳn sẽ không cự tuyệt cậu nữa chứ?
Vào lúc này, Lâm Lạc thậm chí còn muốn nói cho Tỉnh Ngộ biết bản thân là ai.
Nhưng điều này nghe có vẻ vô lý quá, Tỉnh Ngộ có tin không? Liệu anh có nghĩ rằng đó chỉ là một lời nói dối của một đứa trẻ muốn lấy lòng anh không?
Mà đứa trẻ cái nỗi gì chứ, Lâm Lạc tức giận nghĩ, tính theo tuổi sinh, mình năm nay 41 tuổi, chính là trâu già gặm cỏ non.
“Anh xin lỗi,” Tỉnh Ngộ nói, “Em đừng tức giận.”
“Vừa rồi anh chỉ là…..có chút kích động, không phải chủ ý của anh. Em đừng để trong lòng.”
Lâm Lạc nghe vậy càng thêm giận, cậu chế nhạo hỏi:
“Một chút kích động? Anh cũng sẽ vì một chút kích động mà đè người khác trên giường như vậy sao?”
“Cũng sẽ vì một chút kích động mà đối với người khác…..”Lâm Lạc liếc nhìn hạ thân Tỉnh Ngộ, “……Như vậy sao?”
Vốn tưởng dưới ánh đèn mờ ảo sẽ không nhìn rõ, không nghĩ tới đã bị thiếu niên phát hiện.
Tỉnh Ngộ cảm thấy khuôn mặt già nua của mình không thể giữ nổi nữa, xấu hổ đến mức không biết nói gì, chỉ có thể nói lời xin lỗi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
