Máu dồn lên vỏ não ngay lập tức, adren.aline và do.pa.mine điên cuồng tiết ra, từng tấc da trên cơ thể đều nóng bừng bừng.
Dưới ống tay áo dày của bộ quần áo lót bông mùa đông, Lâm Lạc gần như xé rách cổ tay áo.
Cậu cũng lợi hại đó chứ.
Ngay cả Tỉnh Ngộ mà cũng cưa đổ.
Tim Lâm Lạc đập nhanh đến mức như quá tải.
Tỉnh Ngộ ôm chặt lấy cậu, đến mức cậu còn cảm thấy hơi khó thở, Lâm Lạc nhúc nhích, xoa xoa mái tóc ngắn của Tỉnh Ngộ trên má mình, một cảm giác ngứa ngáy.
Giữa mũi vẫn còn mùi hương gỗ mà cậu rất thích, vừa êm đềm vừa tao nhã.
Lâm Lạc không khỏi nở nụ cười, thậm chí còn cười thành tiếng.
Tỉnh Ngộ buông cậu ra, hỏi: "Có gì buồn cười sao?"
Lâm Lạc đáp, "Là hạnh phúc nha, em thực sự đã cưa đổ Tỉnh Ngộ anh rồi."
“Lại còn là anh tỏ tình trước.” Lâm Lạc hơi nâng cằm, “Em lợi hại quá đi mất.”
Phải biết Tỉnh Ngộ là nam thần trong mộng của biết bao nhiêu người, đẹp trai, giàu có, hào hoa, không scandal.
Tỉnh Ngộ nở nụ cười, nhéo nhéo mặt Lâm Lạc: "Nhóc nói dối."
“Ngày nào cũng đăng moments lên vòng bạn bè để lừa người.”
"Anh đã cho rằng em đang hẹn hò với một cô gái nhỏ."
Lâm Lạc nhướng mày: "Chính vì vậy mà anh vội vàng tới trường học tìm em sao?"
Tỉnh Ngộ không nói, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Lạc.
Lâm Lạc bị anh nhìn đến phát ngượng, liền nói: "Xem ra, bọn họ nói rất đúng."
“Phải khiêu khích anh một chút mới được.”
“Anh sai rồi.” Tỉnh Ngộ không hề do dự thừa nhận, “Nếu sớm biết em cuống đến không nhịn nổi như vậy thì lần trước anh đã đáp ứng em.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


