Lâm Lạc giật mình, vốn muốn nói “anh đang nói chuyện gì, giúp cái gì cơ” các kiểu hòng tiếp tục giả ngu.
Nhưng dường như chẳng cần thiết nữa.
Dựa theo những gì Tỉnh Ngộ nói, rõ ràng anh đã biết hết.
Ngay sau đó, cậu còn nghe thấy Tỉnh Ngộ cười nói thêm:
“Cậu cũng đã gọi tôi là anh rồi, yêu cầu tôi giúp, chẳng lẽ tôi lại không giúp sao?”
Lâm Lạc: “………….”
Nghĩ đến lúc cậu nghiêm túc gọi “anh Tỉnh Ngộ”, nghĩ đến Tỉnh Ngộ khi ấy chăm chú nhìn mình, hai má Lâm Lạc bỗng nóng lên.
"Tôi, tôi chỉ là……...." Lâm Lạc do dự không nói được gì.
Tỉnh Ngộ đã hắng giọng, nghiêm túc nói:
"Không cần nói nữa, Nặc Nặc."
Nhưng khi Tỉnh Ngộ nói như vậy, cậu vẫn là có chút phiền muộn.
“Cho nên, cậu nên chuẩn bị tâm lý.” Tỉnh Ngộ nói.
Lâm Lạc im lặng một chút mới đáp: "Ừm, tôi biết."
Thấy Lâm Lạc như vậy, Tỉnh Ngộ cũng cảm thấy áy náy, sau khi suy nghĩ xong liền nói:
"Tôi sẽ cố gắng hết sức."
“Ừ.” Lâm Lạc cười.
Trong chuyện này, chỉ cần Tỉnh Ngộ sẵn sàng đứng về phía mình cũng đã khiến Lâm Lạc hạnh phúc hơn bất cứ điều gì khác.
Không thể tìm được bằng chứng phạm tội của Miêu Ngạn Quân, việc này vốn đã nằm trong dự kiến của Lâm Lạc.
Cảm giác buồn bã lúc đầu qua đi, cậu liền không nén được cảm giác ngọt ngào mà hỏi Tỉnh Ngộ:
“Anh giúp tôi, không sợ va chạm với nhà họ Miêu sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


