Không ngờ vừa tới công ty tìm Tỉnh Ngộ mà đã được lợi như vậy.
Ôm này, nắm tay này, còn đi đến nhà Tỉnh Ngộ nữa.
Khi Lâm Lạc được Tỉnh Ngộ dẫn về phía thang máy, cậu nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau mà ngây ngẩn cả người.
Đây là lần đầu tiên Tỉnh Ngộ ôm cậu, mùi hương gỗ nhàn nhạt vẫn còn lưu lại trên chóp mũi khiến cậu có chút rạo rực.
Và ngay bây giờ sẽ đến nhà Tỉnh Ngộ nữa.
Cậu chưa bao giờ đến nhà Tỉnh Ngộ, cả ở thành phố Vân Hải hay thủ đô này.
Chỉ có Tỉnh Ngộ đến tìm cậu, còn cậu hầu như không hề biết gì về Tỉnh Ngộ - ngoại trừ những thông tin có thể tìm thấy trên Internet.
Đương nhiên Lâm Lạc sẽ không hài lòng với việc này rồi.
Rồi đột nhiên cậu nghĩ đến một chuyện, lo lắng hỏi: "Anh sống một mình à?"
Mọi người đều ồ lên tiếc nuối.
“Ồi, không nhìn thấy nữa rồi.”
“Chờ khi chúng ta xuống tầng hầm chắc họ đã đi rồi.”
“Tổng tài muốn dẫn người về nhà sao?”
"Cậu bé đó xem ra vẫn là học sinh, tổng tài sẽ không... khụ khụ khụ, đây không phải là có hơi cầm thú sao?"
Mọi người lại im lặng.
“Thôi thôi giải tán, về nhà thôi, có gì xem nữa đâu.”
“Đúng đó, về thôi.”
"Dù sao sau này nếu họ thật sự kết hôn thì vẫn có cơ hội gặp mặt mà."
Dù sao thì Tỉnh Ngộ đã hai tám, cũng đến tuổi kết hôn rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)