“Sơn trắng?” Biệt Nhất Cách say khướt cũng tới hóng.
Vừa nhìn đã thấy sơn trắng đầy tủ, xếp chồng lên nhau, có kéo cũng không xê dịch:
“Nhiều sơn quá, đủ để dùng lâu thật lâu, Nặc Nặc tôi cũng muốn.”
Lâm Lạc bất lực: “Được được được, các cậu đi rửa mặt trước đi, muốn sơn trắng, mai tôi sẽ cho các cậu.”
Cả đám mắt sáng lên, gật đầu như bổ củi:
“Được nha được nha!”
Hạ Văn Thu là người duy nhất không say thấy vậy có chút buồn cười.
Gia cảnh của cậu ta thuộc loại bình thường nhất trong bốn người ở ký túc xá, thậm chí còn không đủ tiền mua sơn dầu hay sơn acrylic đắt tiền như Lâm Lạc, chỉ luôn dùng loại rẻ nhất.
Cuối cùng cũng dỗ được hai tên say xỉn kia ngủ, Lâm Lạc để Biệt Nhất Cách và Mao Tuấn ngủ chung, cậu và Hạ Văn Thu ngủ trong phòng ngủ chính.
"Nặc Nặc," Hạ Văn Thu quay đầu lại đối mặt với Lâm Lạc, hỏi: "Tại sao gia đình cậu giàu như vậy mà dì lại mở quầy bán bánh kếp trái cây?"
Được rồi, vấn đề này chắc ai cũng phải hỏi một lần.
“Tôi muốn để bà có thời gian thích nghi,” Lâm Lạc đáp, “Nhà chúng tôi gần đây mới chuyển đến thủ đô, bà vẫn chưa quen cuộc sống nơi đây, nếu không có việc gì làm sẽ buồn chán lắm. ”
“Hóa ra là vậy.” Hạ Văn Thu cười nói, “Có đôi khi tôi cảm giác cậu rất trưởng thành, chẳng giống sinh viên chút nào.”
"Đôi khi tôi lại thấy cậu thật ngây thơ, như một đứa trẻ vậy."
Lâm Lạc nhíu mày: “Là sao cơ?”
Hạ Văn Thu: "Đặc biệt là mỗi khi cậu ở bên Tỉnh Ngộ."
Lâm Lạc: “…………”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


