Cái này đối với Mao Tuấn không là gì. Cậu ta luôn vui vẻ lại hướng ngoại, vừa đứng lên giới thiệu đã khiến các bạn trong lớp bật cười. Khẩu âm của cậu ta hài hước và đặc biệt đến nỗi ngay cả giáo viên cũng không thể nhịn được cười.
Nhưng đối với một người nhút nhát như Hạ Văn Thu thì lại rất khó. Hạ Văn Thu rõ ràng là không thoải mái khi phải giới thiệu bản thân trước nơi đông người, chỉ mới nói "Xin chào mọi người, tôi tên là Hạ Văn Thu", khuôn mặt cậu ta đã đỏ như máu.
Cô giáo thân thiết mỉm cười, cũng không làm cậu ta khó xử nữa, liền gọi Lâm Lạc bên cạnh Hạ Văn Thu.
Lâm Lạc không e thẹn như Hạ Văn Thu, không vui vẻ như Mao Tuấn, nhưng vẫn có phần căng thẳng, nên vẻ mặt có hơi nghiêm túc.
Cậu nói ngắn gọn: "Xin chào mọi người, tôi là Lâm Nặc, đến từ thành phố Vân Hải."
“Cũng thường thôi ạ.” Lâm Lạc đáp.
Khi mọi người còn chưa biết cậu, Lâm Lạc đã được giáo viên nêu tên rồi khen ngợi cậu vẽ rất đẹp, việc này đã thu hút sự chú ý của các bạn cùng lớp.
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt tò mò. Một vài người đã nghe nói về Lâm Lạc và xem tranh của cậu, một số khác thì không biết gì.
“Em rất khiêm tốn.” Giáo viên nói, “Sau này em giúp tôi thu bài tập về nhà của lớp mình nhé.”
Nói xong, còn chưa đợi Lâm Lạc trả lời, giáo viên đã gọi sang bạn khác:
“Được rồi, tiếp tục nào.”
Lâm Lạc: “………….”
Sinh viên cá biệt mười mấy năm Lâm Lạc có phần không thích hợp với sự thay đổi vai trò này.
Cậu ngồi xuống, phát hiện có nhiều người đang nhìn mình, Lâm Lạc vốn không giỏi giao tiếp nên rất căng thẳng, trông cậu cũng rất khó hòa đồng.
Chỉ có Hạ Văn Thu biết tính tình Lâm Lạc rất tốt, liền nhỏ giọng nói với cậu: "Nặc Nặc, cậu nổi tiếng thật đó, đến giáo viên cũng biết."
Lâm Lạc cười cười không nói gì.
Cậu thậm chí còn không biết câu “vẽ rất đẹp” có phải lời thật hay không.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

