Lâm Lạc sửng sốt, suýt chút nữa tưởng rằng mình đã bị nhận ra.
Nhưng sau đó cậu lập tức hiểu điều đó là không thể.
Có lẽ, Cảnh Vân chỉ hỏi câu này khi thấy phong cách vẽ của cậu cực kỳ giống với Lâm Lạc, và cả hai đều đến từ thành phố Vân Hải.
Lâm Lạc trả lời như đã từng nói với Tỉnh Ngộ:
“Có chút quen biết ạ.”
Trước khi Cảnh Vân hỏi tiếp, Lâm Lạc đã giải thích: "Khi còn nhỏ, em từng gặp Lâm Lạc, anh ấy đến bãi biển để vẽ ký họa. Em đã xem bức tranh của anh ấy, sau đó em bắt đầu quen thuộc hơn với anh ấy, anh ấy đã hướng dẫn em."
"Thì ra là vậy..." Cảnh Vân gật gật đầu, lộ ra vẻ hồi tưởng.
“Thật là hiếm có, lúc sinh thời thầy còn có thể gặp được người quen biết cậu ấy.”
Chú thím của Lâm Lạc vẫn còn, nhưng khi Lâm Lạc còn sống cũng không mấy thân thiết với họ, lúc trưởng thành cũng hiếm gặp họ.
Họ không hiểu nhiều về Lâm Lạc, chỉ nghĩ cậu là một đứa trẻ khiến người khác đau đầu.
Lâm Lạc trước kia rất ít tiếp xúc với người khác, đến mức kiếp trước cậu chết trẻ như vậy mà sau khi chết cũng chẳng có mấy ai biết được cuộc sống của cậu lúc sinh thời.
“Là một sinh viên mỹ thuật, em nên hiểu,” Cảnh Vân nói, “Trong mỗi kỳ thi của trường chúng ta, mỗi bài thi đều được nhiều giáo viên chấm điểm, đặc biệt là những bài đạt điểm cao”.
Tuy Lâm Lạc không phải là sinh viên mỹ thuật, nhưng cũng đoán được, cậu trầm giọng đáp: "Vâng."
"Khi đó, nhà trường chủ yếu chia ra hai luồng quan điểm, một số giáo viên cho rằng tranh của em hoàn toàn là bản sao của Lâm Lạc. Dù kỹ năng của em rất tốt nhưng không hề có phong cách riêng, vì vậy không được đánh giá cao. "
Những trường nghệ thuật đều rất chú trọng đến phong cách cá nhân của sinh viên.
“Nhưng cũng có một số giáo viên nói tranh của em không phải không có phong cách riêng.” Tiêu Vân nhìn khuôn mặt non nớt của Lâm Lạc cười, “Phong cách của em so với cậu ta còn phẫn nộ hơn.”
Lâm Lạc giật mình, kỳ thật bản thân cậu cũng không cảm nhận được điều này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

