Sau khi Tỉnh Ngộ xuống lầu, đi tới khoảng không trước cửa ký túc xá, không khỏi liếc nhìn lại khung cửa chỗ phòng của Lâm Lạc.
Nhưng chỉ nhìn thấy cửa sổ trống rỗng.
Anh mỉm cười bất lực, còn có phần tự giễu.
Anh không biết, sau bức màn, Lâm Lạc đang giật mình trốn ở đó.
“May quá…….suýt thì bị phát hiện.” Cậu nắm chặt rèm cửa.
Lâm Lạc khó hiểu: “Cái gì mà nhanh thế thôi à?”
"Ờm, không phải..." Hạ Văn Thu nói, "Ý tôi là tại sao anh trai cậu lại rời đi nhanh như vậy?"
"Hiếm khi anh ấy mới đến gặp cậu một lần, tôi còn tưởng rằng anh ta sẽ ở lâu hơn một chút."
Khóe môi Lâm Lạc khẽ cong lên, cậu cười cười, cúi đầu vẽ phác thảo, nói: "Anh ấy bận việc nên tôi bảo anh ấy về sớm chút."
"Còn nữa, anh ấy không phải là anh trai tôi."
“Vậy là ai?” Hạ Văn Thu thuận tiện hỏi luôn.
“Bạn bè đi?” Lâm Lạc nghĩ nghĩ, sau đó bổ sung, “Hiện tại vẫn đang là bạn bè.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

