“Không phải cậu nói mình bị thương sao?” Tỉnh Ngộ nhìn xuống chân của Lâm Lạc, “Tôi đến thăm cậu một chút.”
Lâm Lạc cười, giơ chân cho Tỉnh Ngộ xem: “Thực ra cũng không quá nghiêm trọng, tôi đỡ nhiều rồi.”
“Nhìn mấy bức ảnh cậu gửi kia, ai không biết còn tưởng cậu sắp tàn phế rồi.” Nhìn thấy vết thương trên chân của Lâm Lạc, Tỉnh Ngộ biết đó quả thực chỉ là vết thương ngoài da, anh bực mình vò vò tóc Lâm Lạc.
Lâm Lạc nghiêng đầu muốn tránh, không tránh được lại vỗ vỗ vào tay Tỉnh Ngộ.
“Không nói nghiêm trọng chút làm sao anh chịu tới chứ?”
“Dì có biết không?” Tỉnh Ngộ hỏi.
“Chuyện nhỏ như vậy sao phải nói với bà chứ?” Lâm Lạc không để ý.
Cậu kéo ghế của Mao Tuấn ngồi xuống, để Tỉnh Ngộ ngồi vào ghế của mình.
Rồi lại tội nghiệp mà than thở với Tỉnh Ngộ:
“Đau lắm phải không?” Tỉnh Ngộ nhướng mắt hỏi.
Lòng bàn tay của người đàn ông ấm áp, thời tiết chỗ Lâm Lạc cũng chỉ hơn hai mươi độ, cậu ở trong nhà chỉ mặc quần đùi nên đôi chân khá mát mẻ.
Trái lại, cậu còn cảm thấy lòng bàn tay Tỉnh Ngộ hơi nóng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)