Mưa to suốt hai ngày hai đêm, thẳng đến giữa trưa ngày thứ ba thế mưa mới giảm bớt.
Mẫn Giang vỡ đê năm chỗ, ngoài thành có tám châu huyện ngập trong nước sông, bên trong thành chỗ địa thế thấp cũng thành một mảnh ao hồ.
Cơ Tùng mang theo quan viên dưới trướng ngồi canh giữ ở chỗ đê, liên tục hai ngày một đêm mới đưa đắp lại được chỗ vỡ.
Nhan Tích Ninh dùng tất cả thôm trang cửa hàng trên danh nghĩa Dung Vương phủ thu lưu nạn dân, nhưng mà đối mặt với phần đông nạn dân, cũng chỉ như muối bỏ biển.
Nhiều người liền nhiều miệng ăn, ngay cả kho lương có thể cho vay lương thực, cũng không biết khi nào mới có thể cho vay đến trong tay mỗi người.
Càng ngày càng nhiều nạn dân ở tụ tập ở ngoài bốn cửa của kinh thành, bọn họ mang theo cả gia đình dầm mưa muốn vào thành một chỗ cư trú.
Quan binh thủ thành không dám mở cửa thả người, đứng ở trên tường thành nhìn xuống phía dưới, sẽ nhìn thấy tường thành đều là người người ồ ạt.
Áp lực của Dung Vương phủ rất lớn, Đường Lặc và Ngọc Nương đem tất cả bạc có thể xoay được trong thôn trang cửa hàng đều đổi thành vật tư, cũng chỉ có thể chống đỡ được mấy ngày ngắn ngủn.
Dưới tình huống như vậy, không ai hỗ trợ cũng liền thôi, sổ con buộc tội Cơ Tùng lại chất đầy trên án thư của Bình Viễn Đế.
Khi Cơ Tùng mang theo quan viên Công bộ cùng bọn thị vệ mỏi mệt hồi kinh, y bị thái giám trong cung phái tới cản lại.
Thái giám lo lắng trùng trùng hành lễ: "Dung Vương điện hạ ngài cuối cùng cũng trở lại, ngài nhanh vào trong cung nhìn xem đi, Thánh Thượng đang phát lửa giận rất lớn."
Long Tiên Hương từ trong lư hương trên bàn chậm rãi toả ra, che khuất mùi ẩm mốc do hơi nước mang đến, lại không che được tiếng mưa rới tí tách ngoài Ngự thư phòng.
Lòng các Ngự Sử kêu khổ, bọn họ đã quỳ gối ở nơi này sắp nửa canh giờ, sao Dung Vương còn chưa đến? Đáng thương cho tay chân chân già yếu của bọn họ, đều sắp gãy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



