Nhan Tích Ninh cười nói: "Có thể." Nói xong hắn từ trong canh gà vớt ra một cái túi phúc đặt vào trong chén Cơ Tùng: "Đến, nếm thử túi phúc tự tay ngươi làm nào."
Tuy rằng chính mắt thấy cách làm túi phúc, hơn nữa cũng biết nguyên liệu bên trong, nhưng chờ Cơ Tùng tự mình thưởng thức túi phúc, y vẫn rất kinh ngạc: "Đây là túi phúc?"
Bánh tổ trong túi phúc bị hầm nhừ đến không nhìn ra hình dạng ban đầu, bánh tổ mềm mại hoà quyện với các loại nguyên liệu khác trong tàu hủ ky, cắn một ngụm nước canh ngập tràn bánh tổ cũng có kéo dài ra thành sợi.
Trong túi phúc có đậu đỏ có thịt bằm còn có tôm viên, mùi vị phong phú thơm ngon.
Mỗi một chiếc túi phúc trong nồi đều có phân lượng bất đồng, túi phúc hút no nước canh, mỗi một ngụm đều rất thỏa mãn.
Cơ Tùng ý do vị tẫn: "Ăn rất ngon."
Nhan Tích Ninh cười nói: "Nếu thích thì sau này lại làm là được."
Nhan Tích Ninh chuẩn bị một bàn đồ ăn lớn, cuối cùng đều bị bọn thị vệ ăn sạch.
Đây là một bữa lẩu thành công, tất cả mọi người đều rất vừa lòng.
Thời gian trôi qua rất nhanh, nháy mắt một ngày cũng sắp hết.
Buổi tối bọn họ ở lại mã tràng, tới nửa đêm Nhan Tích Ninh đang ngủ đột nhiên nghe được tiếng mưa rơi tí tách tí tách.
Hắn mơ mơ màng màng trở mình: "Trời mưa......"
Cơ Tùng ôm Nhan Tích Ninh, y thuận miệng nói: "Đúng vậy, tiến vào mùa mưa dầm."
Hàng năm tầm giữa tháng sáu đến đầu tháng bảy, gần đô thành sẽ có mưa rơi liên miên không ngừng.
Trong mùa mưa dài đến nửa tháng, mực nước tăng vọt, mọi nơi mọc rêu, dân chúng liền gọi khoảng thời gian này là mùa mưa dầm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

