Nhan Tích Ninh ngay từ đầu liền quỳ trên mặt đất, Bình Viễn Đế mắng Thái tử xong vừa quay đầu lại phát hiện hắn đang quỳ.
Vì thế ông xoay người nâng Nhan Tích Ninh từ trên mặt đất dậy: "Dương Thuận Bình, lấy ghế dựa cho Dung Vương phi."
Ngồi vào chỗ của mình rồi đột nhiên hắn cảm giác mu bàn tay truyền đến một trận mát lạnh, cúi đầu xuống, tay Cơ Tùng lạnh như băng.
Hai tay hắn ủ lấy tay Cơ Tùng chà xát, sau đó hạ giọng: "Sao lại lạnh như vậy?"
Mặc dù Cơ Tùng không tự mình ra trận, nhưng dầm mưa lâu như vậy, thân thể cũng rất khó bảo trì ấm áp.
Cảm giác được độ ấm trong lòng bàn tay, Cơ Tùng mỉm cười nói: "Vất vả ngươi."
Nhan Tích Ninh cười lắc đầu: "Ta có cái gì vất vả, ngươi mới vất vả." Nhìn thấy xe lăn đen thui cũng y phục bùn đất lầy lội trong Ngự thư phòng, làm sao Nhan Tích Ninh không biết đã nhiều ngày nay Cơ Tùng vượt qua như thế nào.
Bình Viễn Đế bắt đầu mắng từ Thái tử, mắng Thái tử xong mắng Nhị hoàng tử, mắng Hoàng tử xong lại mắng triều thần.
Nhan Tích Ninh trợn mắt há hốc mồm, lần đầu tiên hắn nhìn thấy Bình Viễn Đế nổi cơn tức lớn như vậy, khó trách lúc cấm quân dẫn hắn vào cung, sắc mặt một đám xanh mét.
Bình Viễn Đế mắng thật sự có trình độ, một câu mắng chửi người cũng không lặp lại.
Điều này làm cho Nhan Tích Ninh không biết mắng người sùng bái tới cực điểm, nếu hắn có trình độ như Bình Viễn Đế thì thật tốt a.
Bình Viễn Đế trung khí mười phần mắng chừng hai chén trà, mắng đến đám Ngự Sử mặt đỏ tai hồng, mắng đến các Hoàng tử ủ rũ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



