Nhan Tích Ninh rất có nhãn lực, xiên mà hắn chọn đều rất ngon, liền ngay cả nước canh trong lá sen cũng bị Nghiêm Kha húp hết.
Ăn xong rồi, Nhan Tích Ninh đem ánh mắt nhắm ngay sạp làm đồ chơi bằng đường ven đường.
Bên cạnh sạp nhỏ chật ních đám con nít nhiệt tình, bọn chúng đang cãi nhau: "Phải là tiểu lão hổ!" "Không, ta muốn con chuột, ta muốn một con chuột nhỏ."
Chủ quán vui vẻ nhận lấy ba đồng từ đứa nhỏ cao nhất: "Không cần cãi, từng người đến, trước làm một con chuột, sau làm lão hổ." Lúc này bọn nhỏ mới an phận xuống, hai mắt bọn chúng bừng sáng nhìn theo động tác của chủ quán.
Chỉ thấy chủ quán từ trong bình bên cạnh sạp múc ra một muỗng nước đường màu hoàng kim, hắn thuần thục vừa nắn vừa thổi khí, trong chốc lát một con chuột đường rất sống động liền hiện ra trong tay chủ quán.
Cả người con chuột đường trong suốt, nước đường hơi mỏng nhìn đặc biệt yếu ớt, chỉ cần chạm nhẹ một cái sẽ vỡ vụn ra.
Nhan Tích Ninh dừng chân, nhìn chằm chằm chủ quán không dời mắt.
Hắn giống như một đứa trẻ tò mò, trong mắt có ánh sáng đang chớp động.
Cơ Tùng thấy Nhan Tích Ninh nhìn đến nhập thần, y nhẹ giọng nói: "Muốn liền mua một cái đi."
Nghiêm Kha đã chuẩn bị đi trả tiền, nhưng Nhan Tích Ninh lại cự tuyệt: "Không cần, ta xem xem là được."
Nếu là những năm đầu tuổi hai mươi, có lẽ sau khi chơi chán xong sẽ không hề có khúc mắc mà ăn sạch đồ chơi làm bằng đường.
Nhưng mà hiện tại hắn ăn không vô, đồ chơi làm bằng đường ăn không hết đặt ở trong nhà chỉ có thể tích bụi hoặc gọi kiến, hắn nhìn xem là được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

