Ta nghĩ, chủ tử và Vương phi thích thanh tịnh, nhất định không muốn bị những người này dây dưa."
Nhan Tích Ninh bội phục giơ ngón tay cái: "Lợi hại, thông qua điểm ấy mà ngươi đã có thể đoán được chúng ta đi ra từ Đông Hoa Môn." Không hổ là tâm phúc của Cơ Tùng, tâm tư Cơ Tùng cũng bị Nghiêm Kha đoán được rõ ràng.
Lúc này Cơ Tùng chầm chậm nói: "Là ta sai thái giám truyền lời cho Nghiêm Kha để hắn đến Đông Hoa Môn chờ." (????????????????)
Nhan Tích Ninh:......
Nghiêm Kha nửa điểm cũng không xấu hổ do bị chọc thủng, hắn vui vẻ nói: "Không nghĩ tới Vương phi tinh thông thuật tính, ngài cũng quá khiêm tốn, ngày thường cũng chưa nghe ngài nói qua.
Khó trách bình thường ngại lại yên tâm với đám quản sự như vậy, nguyên lai ngài liếc mắt một cái liền biết sổ sách có vấn đề.
Ngài quá lợi hại rồi!"
Khoé môi Nhan Tích Ninh giật giật: "Ngươi buông tha ta đi." Có thể liếc mắt một cái liền nhìn ra sổ sách có vấn đề thì không phải người, đó là máy tính.
Mới vừa lên xe ngựa, hai người nhanh chóng cởi bỏ triều phục.
Cơ Tùng xốc mành trên xe lên, để cho gió mát lạnh thổi vào trong xe mang đi sự nóng nực.
Xe ngựa "Đát đát" chạy về Vương phủ, lúc này con phố đối diện Đông Hoa Môn cũng không có người nào, Nhan Tích Ninh tùy tiện nằm nghiên trên tháp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)