Mặc kệ Đốn Ba có nguyện ý hay không, trận tỷ thí này của Sở Liêu và Liêu Hạ bọn họ thua.
Hai mắt hắn hung ác nham hiểm, hận không thể giết Cơ Tùng để giải mối hận trong lòng.
Nhưng mà ở trước mặt đông đảo triều thần, hắn không thể biểu đạt sự oán hận của bản thân ra, ngược lại còn phải nói vài câu tán dương Cơ Tùng.
Đốn Ba càng nghẹn khuất, Cơ Tùng càng vui sướng.
Chỉ tiếc hiện tại nhiều người mắt tạp, y không có biện pháp xuống tay với Đốn Ba, chỉ cần điều kiện thích hợp, y nhất định sẽ cho Đốn Ba một giáo huấn suốt đời khó quên.
Chờ khi bọn hắn đi, văn võ bá quan đi ngang qua bọn họ đều sẽ lộ ra nụ cười thiện ý.
Đổi thành người khác được nghe khen tặng nhất định cả người sẽ thư sướng, nhưng mà Nhan Tích Ninh lại cảm thấy được cực kỳ không tự nhiên.
Nhất là hắn còn có thể bị người nhận thức hoặc là không quen biết ngăn lại, điều này làm cho hắn càng thêm không thoải mái.
Người đầu tiên ngăn hắn lại chính là Thái phó Phó Diễn Chi, lão Thái phó nhìn thấy Nhan Tích Ninh hai mắt tỏa sáng: "Vương phi?" Ánh mắt kia giống như đang xem một quyển sách cổ không xuất bản nữa.
Nhan Tích Ninh run rẩy một chút trong lòng toát ra cảm giác không ổn: "Thái phó."
Phó Diễn Chi tươi cười sáng lạn, ông không vòng vo mà nói thẳng ý nghĩ của mình ra: "Không biết Vương phi có hứng thú làm đệ tử quan môn của lão phu không a?"
Nhan Tích Ninh chấn động toàn thân, hắn hoảng sợ nhìn về phía Cơ Tùng.
Cơ Tùng cũng đầy mặt khiếp sợ, Đế sư Phó Diễn Chi lại muốn Nhan Tích Ninh làm đệ tử quan môn của ông?!
Nhan Tích Ninh đắng miệng tâm càng đắng, để cho hắn làm đệ tử của Phó Diễn Chi? Còn là đệ tử quan môn? Đừng tưởng rằng hắn không biết Phó Diễn Chi là dạng người gì, Cơ Đàn chỉ cần nhắc tới Thái phó, khuôn mặt tươi cười lập tức biến thành mặt nhăn nhó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)