Nhìn thấy một cục chăn nỗ lực cuộn lại, trong lòng Cơ Tùng vừa mềm vừa chát, y cách chăn vỗ nhẹ nhàng: "Không có việc gì A Ninh, đây là tình huống bình thường."
Thanh âm Nhan Tích Ninh từ trong chăn truyền ra: "Thực xin lỗi, ta không phải cố ý......" Rất xấu hổ, hắn ngủ cùng Cơ Tùng lâu như vậy, vẫn luôn khống chế rất tốt, sao hôm nay lại không khống chế tốt đâu?
Cảm nhận được rung động từ dưới chăn truyền đến, bên tai Cơ Tùng đỏ lên một chút, y ngượng ngùng nói: "Nếu ngươi không biết, ta......!có thể giúp ngươi."(giúp điiiiiii????????)
Y đưa lưng về phía bình phong, rõ ràng muốn rời đi, nhưng xe lăn lại như mọc rễ rốt cuộc cũng không động đậy.
Sau bình phong truyền đến tiếng tất tất tốt tốt, thanh âm của A Ninh bị phóng đại.
Qua một hồi lâu sau, Cơ Tùng mới nghe được tiếng rên của hắn.
Cơ thể Cơ Tùng nóng lên, cả người tê dại.
Chờ khi y nghe được tiếng Nhan Tích Ninh xuống giường, Cơ Tùng mới đột nhiên phát hiện chính mình đang làm cái gì, y hồng lỗ tai chạy trối chết.
Chờ Nhan Tích Ninh thức dậy, Cơ Tùng cũng lấy lại tinh thần: "A Ninh, chúng ta có thể xuất phát."
Nhan Tích Ninh vẫn đứng ở trong viện nhìn chung quanh: "Chờ một chút, ta còn có chút đồ chưa thu thập xong."
Không bao lâu sau đầu bếp Lão Trương đã đưa đến đây một cái giỏ trúc phủ vải thưa: "Vương phi, thứ ngài cần ở trong này, người xem xem được chưa."
Nhan Tích Ninh vạch lớp vải lên nhìn thoáng qua, hắn giơ ngón tay cái với Lão Trương: "Làm được quá tuyệt vời! Không hổ là lão Trương." Được Vương phi khích lệ đầu bếp lão Trương tươi cười đầy mặt, miệng đều sắp kéo dài tới mang tai.
Bình thường lúc ra ngoài, Nhan Tích Ninh sẽ đi từ đại môn ra, nhưng mà hôm nay bọn họ lại đi từ cửa hông phía Đông.
Nhan Tích Ninh có chút nghi hoặc: "Tùng Tùng vì sao hôm nay chúng ta đi từ cửa hông?"
Cơ Tùng kiên nhẫn giải thích: "Cửa lớn Vương phủ đều có mười quan viên vây kín, nếu xuất phát từ đại môn, sẽ bị bọn họ bắt được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

