*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau khi sứ đoàn vào kinh, mỗi người dù ở phố lớn hay ngõ nhỏ trong thành đều trở thành chính khách.
Người buôn bán nhỏ tới dân chúng trên phố phường, vô luận gặp ai, đều có thể nghe được một hai câu về tin tức nghị hoà từ trong miệng bọn họ.
Đây là lần đầu tiên trong trăm năm qua Liêu Hạ nghị hòa, trong lòng dân chúng Sở Liêu tràn đầy tự hào, ít nhiều gì cũng do Sí Linh quân đánh bại Liêu Hạ, bằng không bọn họ làm sao sẽ ngoan ngoãn cúi đầu? Nghe nói Liêu Hạ còn có thể đem ba toà thành trì chiếm được hơn mười năm trước nhổ ra, ngoài ra còn có thể dâng lên bò dê ngựa, tuy rằng mấy thứ này không có quan hệ gì với dân chúng bình thường, nhưng nghe rất hả giận a.
Dân chúng trong kinh nói chuyện say sưa, văn nhân mặc khách vui mừng khôn xiết, cả đô thành đắm chìm trong vui sướng.
Nhưng mà hết thảy những chuyện này cũng không có liên quan gì đến Dung Vương phủ, tưởng tượng đến người Liêu Hạ đã làm hại Cơ Tùng gãy chân đang trong hoàng thất được đãi ngộ tốt, tâm tình bọn Nghiêm Kha kém tới cực điểm.
Tâm tình bọn họ kém, tự nhiên có người gặp tai ương.
Hai ngày này khi bọn Nghiêm Kha đến Văn Chương Uyển, Nhan Tích Ninh luôn có thể ngửi được mùi máu tươi nhàn nhạt truyền ra từ trên người bọn họ, xem ra trong khoảng thời gian này Mạc Lặc đã trải qua những ngày không tốt lắm.
Chủ trì nghị hòa chính là Thái tử, các Hoàng tử khác có lẽ sẽ chú ý nghị hòa có thể mang đến lợi ích gì cho bọn họ.
Nhưng Cơ Tùng lại không có ý tưởng này, mỗi ngày y đều đúng giờ tới Công bộ chấm công, vào triều cũng sẽ không thảo luận các vấn đề liên quan tới nghị hòa.
Người sáng suốt đều biết, lần nghị hoà này là bởi vì Liêu Hạ tính kế Cơ Tùng, mới khiến cho Sí Linh quân điên cuồng trả thù.
Không có Cơ Tùng, sẽ không sẽ có lần nghị hoà này.
Bởi vậy cực ít có người dám ở trước mặt Cơ Tùng nhắc tới chuyện nghị hòa, sợ chạm vào rủi ro.
Nhìn thấy bọn thị vệ ủ rũ, Nhan Tích Ninh cũng không biết nên an ủi bọn họ như thế nào.
Cũng may chân của Cơ Tùng có hy vọng đứng lên, chỉ cần Diệp Lâm Phong tìm được đủ dược thảo, bọn họ có thể bắt đầu trị chân cho Cơ Tùng.
Rốt cuộc hôm nay Diệp Lâm Phong cũng đã trở lại từ phủ đệ của Cơ Lương, từ sau ngày tới Nghênh Tân Lâu, Cơ Lương liền khẩn cấp mời ông tới phủ đệ.
Sau khi Diệp Lâm Phong tới phủ Cơ Lương liền lật tung phủ.
Nghe nói Cơ Lương giết hai vị mỹ nhân, còn bán đi mười mấy tên người hầu, ngay cả hai ngự y trong Thái y viện cũng bị liên lụy.
Nháy mắt trong mấy ngày ngắn ngủn, phủ đệ của Cơ Lương đã trải qua một lần đại tẩy trừ, hiện giờ ngay cả một con ruồi cũng đừng nghĩ bay vào.
Diệp Lâm Phong cũng bị bức ở lại phủ Cơ Lương mấy ngày, thẳng đến khi Cơ Lương cảm thấy phủ đệ đã thanh tịnh, hắn mới thả Diệp Lâm Phong rời đi.
Khi Diệp Lâm Phong trở về còn cầm theo hai rương bạc lớn, Cơ Lương ra tay rất hào phóng, làm cho mọi người trong Dung Vương phủ vây xem đến đủ.
Cơ Tùng vốn định nói gì, đã bị Diệp Lâm Phong ngăn chặn: "Ngươi cũng đừng nói với ta nam nhân tam thê tứ thiếp là bình thường, gặp một mỹ nhân rắn rết, không cần ba bốn, một người cũng có thể cho ngươi muốn sống cũng không được."
Thừa dịp Diệp Lâm Phong thở dài để lấy hơi, Cơ Tùng mới biểu lộ thái độ của bản thân: "Diệp thần y, về mặt cảm tình ta không hiểu biết mấy, không có nhiều thời gian và tinh lực đi ứng đối nhiều người như vậy.
Đối với ta mà nói, đời này chỉ có thể có một người trong lòng thôi."
Lúc này Diệp Lâm Phong mới lộ ra tươi cười: "Đây mà là lời nên nói."
Cơ Tùng dừng tầm mắt trên người Nhan Tích Ninh đang đưa lưng về phía y tuần tra đất trồng rau, trong mắt tràn đầy nhu tình.
Ngừng một lúc y hỏi: "Diệp thần y, rốt cuộc ngài còn đang chờ loại dược nào? Khi nào thì mới có thể bắt đầu trị liệu chân của ta?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



