Cơ Lương rất nhanh liền trở lại, trong tay hắn cầm theo một rổ vải đỏ au.
Dựa vào kinh nghiệm ăn vải của Nhan Tích Ninh, rổ vải này đặt ở hiện đại cũng rất tươi mới.
Cơ Lương đặt rổ vải lên trên bàn: "Đến ăn vải, đừng khách khí.
Nếu thích hương vị này, lát nữa vi huynh cho các ngươi thêm một ít."
Cơ Tùng cũng không chối từ: "Đa tạ hoàng huynh." Nói xong y cầm một quả vải lên bóp nhẹ ở giữa để bóc ra, y đưa quả vải trắng noản tới bên môi Nhan Tích Ninh: "Vải tươi như vậy, A Ninh ăn nhiều một chút."
Nhan Tích Ninh một ngụm liền ngậm vải vào trong miệng, thịt vải thơm ngon còn kèm theo nước vải ngon ngọt.
Hắn không nhịn được nheo mắt lại, xem ra vô luận là ở triều đại nào, vải trước sau như một đều ngon miệng.
Cơ Lương cầm lấy một quả vải, thủ pháp bóc vải của hắn nhã nhặn hơn Cơ Tùng.
Cơ Tùng cười nói: "Người với người cần phải duyên phận, không cưỡng cầu được."
Cơ Lương buồn bực nhét vải vào trong miệng: "Nói như vậy, ta cùng Vương phi nhà ta căn bản vô duyên, toàn bộ dựa vào ta đập tiền."
Nhan Tích Ninh thình lình bị nước vải làm sặc, trong nhất thời thần tình đỏ bừng muốn cười lại muốn ho khan.
Cơ Tùng vội vàng giơ tay vỗ lưng cho Nhan Tích Ninh: "Ăn từ từ."
Đúng lúc này, dưới lầu truyền đến một trận xôn xao, Nghiêm Kha vẫn luôn canh giữ ở cửa sổ nói: "Chủ tử, sứ đoàn nghị hòa tới rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)