Cơ Lương cũng không xem bản thân là người ngoài chút nào, hắn vào cửa rồi liền nghênh ngang ngồi xuống ghế: "Đệ muội biệt lai vô dạng a.
Yêu, vị này chính là?"
Diệp Lâm Phong vốn định chạy trốn lúc Cơ Lương đẩy cửa vào, nhưng tốc độ vào cửa của Cơ Lương quá nhanh, trừ bỏ leo người qua cửa sổ rời đi ông không có lựa chọn nào khác.
Cửa sổ đối diện con phố, bởi vì sứ đoàn sắp vào thành, hai bên đường đã xuất hiện Cấm vệ quân.
Khuôn mặt này so với nguyên bản của ông già nua hơn mấy lần tràn đầy nếp nhăn, bất quá thoạt nhìn càng có cảm giác thần y hơn.
Diệp Lâm Phong lắc mình ngồi ở một bên ghế, ông lắc đi vỏ đậu phộng và vụn điểm tâm trên người, giả dạng làm vẻ thế ngoại cao nhân.
Cơ Tùng khách sáo một hai câu với Cơ Lương mới giới thiệu: "Vị này chính là truyền nhân đời thứ tám của Thần Sách Môn, Diệp thần y."
Sau khi hai chân Cơ Tùng bị phế, Dung Vương phủ phát ra vô số bố cáo mời chào thần y.
Nhưng mà cái gọi là thần y lại thúc thủ vô sách với hai chân Cơ Tùng, cũng có kẻ lừa gạt, đại bộ phận trong bọn họ ngay cả phân bố huyệt vị trên cơ thể người cũng không rõ ràng.
Cơ Tùng đã vì thế mà ăn vô số đau khổ, không nghĩ tới y còn chưa chịu bỏ cuộc.
Cơ Lương liếc về phía hai chân Cơ Tùng: "Vậy chân ngươi hiện tại có khởi sắc không?"
Ánh mắt Cơ Tùng hơi hơi ảm đạm, y cười khổ một tiếng: "Sao có thể dễ dàng như vậy."
Cơ Lương thấu hiểu gật gật đầu, nói thật, hắn không quá tin tưởng cái gì dân gian thần y.
Ở hắn xem ra thứ mà ngự y cũng không trị được, y sư dân gian càng không thể trị được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)