Cua chiên xong được đặt vào rổ, màu vàng óng ánh, có còn đang phát tiếng xèo xèo.
Nhóm cua được phủ bột toàn thân, nếu không phải có chút chân cua giãy ra khỏi lớp bột xiềng xích, mọi người căn bản không phân rõ đây là thịt cua đâu là bột rán.
Nhan Tích Ninh nhiệt tình mời gọi mọi người: "Đến ăn cua chiên nha." Hắn bỏ thêm gia vị vào trong bột chiến, ngửi thấy mùi này, liền biết hương vị sẽ không quá kém.
Nghe được tiếng Nhan Tích Ninh gọi, bọn thị vệ ngại ngùng buông việc trong tay xuống, bọn họ xếp hàng mỗi người lấy hai con từ trong rổ.
Một bên lấy cua, một bên nói lời cảm tạ với Nhan Tích Ninh.
Nhìn thấy tình cảnh này, Nghiêm Kha trợn mắt há hốc mồm: "Trời......" Đây thật sự là đám người vì một ngụm ăn mà đều thi triển các loại kỹ năng sao? Ở trước mặt Vương phi, bọn họ còn giả bộ ra vẻ sói đuôi to làm cái gì?
Cua được chiên đến vừa đúng, bột giòn cùng vỏ cua xốp kết hợp cùng một chỗ.
Một ngụm đi xuống miệng đầy cảm giác xốp giòn, thịt cua chắc non mềm thơm ngon, lớp bột ngoài mặn nhạt thích hợp giòn rụm.
Cua tháng sáu không hổ là cua tinh phẩm, còn hơn cả cua bình thường, thịt và gạch cũng nhiều hơn mấy lần, tư vị cũng ngon gấp mấy lần.
Kỳ diệu nhất chính là toàn bộ con cua căn bản không có chỗ lãng phí, liền ngay cả chân cua không có mấy thịt cũng có thể trực tiếp nhai nát nuốt xuống.
Diệp Lâm Phong bắt một con cua lăn bột trong mắt hiện ra thán phục: "Cừ thật, cua này cũng quá thơm rồi."
Kỳ thật khi ông nhìn thấy đám cua tháng sáu, ông cũng không xem trọng đám cua nhỏ này lắm.
Ở trong mắt ông loại cua này đều là vỏ, không có gì hay để ăn.
Nhưng mà Nhan Tích Ninh lại đem chúng nó lăn bột rồi chiên trong chảo dầu, thơm đến nỗi ông căn bản không dừng lại được.
Có thể thấy được trên đời không có thứ khó ăn, chỉ có đầu bếp không biết xử lý.
Diệp Lâm Phong cảm thấy mỹ mãn, ông mĩ tư tư bốc một con cua chiên rung đùi đắc ý: "Một ngụm này, thần tiên cũng không muốn đổi ~"
Ăn nửa con cua xong, Nhan Tích Ninh chuẩn bị làm cua lăn bột xào bánh tổ.
Bánh tổ nóng không dễ cắt miếng, bánh tổ có độ ấm cao sẽ rất dễ dàng dính lên trên lưỡi dao.
Bất quá hắn có biện pháp, mới nãy hắn đã đem một chút bánh tổ vào trong nước lạnh.
Nước lạnh giúp bánh tổ hạ nhiệt, cũng khiến cho bánh tổ mềm mại trở nên cứng cáp hơn.
Lúc này lại đem chúng cắt thành miếng, bánh tổ cắt ra từng miếng từng miếng rõ ràng, không bao giờ lo lắng bị dính vào một chỗ.
Bánh tổ trắng noãn chất đống trong mâm có màu như ngọc, tản ra một mùi hương độc đáo.
Dầu nành còn dư trong nồi bị Nhan Tích Ninh vớt lên rót vào trong bình, đáy nồi chỉ chừa lại một tầng dầu nhợt nhạt.
Hắn đem bánh tổ dán lên thành nồi nướng trước một chút, chờ một mặt của bánh tổ xuất hiện lớp cháy màu vàng, hắn mới yên tâm lớn mật trở tay xào bánh tổ đang phồng lên.
Nhìn thấy Nhan Tích Ninh vây quanh nồi bếp vội đến bất diệc nhạc hồ, Cơ Tùng nhớ tới một chuyện quan trọng: "Thần y, thân thể A Ninh không có việc gì rồi sao? Dược của hắn cần uống tới khi nào?"
Rõ ràng Diệp Lâm Phong là vì Cơ Tùng mà tới, kết quả Nhan Tích Ninh lại uống thuốc trước y.
Hình như có cái gì không đúng lắm?
Diệp Lâm Phong cười nói một tiếng: "Chỉ vậy đã chịu không nổi?"
Cơ Tùng nghiêm túc nhìn vào hai mắt Diệp Lâm Phong, Diệp Lâm Phong sờ sờ chóp mũi thành thật nói: "Thân thể hắn có chút hư nhược, suy nghĩ quá nặng tâm thần không yên, hơn nữa có chút sụt cân do mùa hè, người không có tinh thần gì.
Bất quá không cần lo lắng, lại uống thêm một đoạn thời gian là có thể đỡ hơn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



