Nhìn thấy mưa to ngoài phòng, tim Cơ Tùng như bị đâm từng nhát từng nhát dao, loại cảm giác này giống như khi y biết được hai chân mình rốt cuộc không thể đứng lên nữa.
Mưa to bị gió thổi vào mái hiên, dưới mái hiên Tiểu Tùng cùng Thương Phong rụt cổ né mưa.
Đôi mắt trống rỗng của Cơ Tùng đảo qua đảo lại trên người hai tiểu động vật, giờ phút này y lâm vào hoài nghi thật sâu: "Ta rốt cuộc đã làm gì với A Ninh?"
Cơ Tùng không phải người dễ dàng có thể bị sự khó khăn quật ngã, làm tướng sĩ thân kinh bách chiến, y am hiểu phân tích.
Ánh mắt y mạnh mẽ xuyên qua màn mưa tìm kiếm đáp án trong từng ngóc ngách Văn Chương Uyển.
Trong mưa, rau trong vườn bị tạt đến thất linh bát lạc.
Nhìn dưa leo bị mưa xô ngã cành, Cơ Tùng than nhẹ một tiếng, nếu là A Ninh ở nơi này, hắn nhất định sẽ dầm mưa ra nâng giàn dưa leo dậy.
Trong Văn Chương Uyển cùng Phẩm Mai Viên có một chút khác thường, A Ninh luôn là người thứ nhất phát giác, A Ninh đem thời gian cùng tinh lực của mình đều chú ý đến vườn tược của hắn.
Y có chút nghi hoặc: rốt cuộc trong Văn Chương Uyển có cái gì, mới có thể làm cho A Ninh luyến tiếc không buông xuống được?
Nhìn Văn Chương Uyển thế nào, thì nó cũng chỉ là là một cái sân bình thường.
Chẳng qua trải qua sự cải tạo của A Ninh, nó mới biến thành dáng vẻ mà y nhìn thấy.
Nghe nói A Ninh cải tạo sân tốn thời gian rất lâu......
Đột nhiên trong đầu Cơ Tùng có một tia sáng hiện lên: Văn Chương Uyển của trước đây là cái dạng gì đâu?
Y không biết đáp án của vấn đề này, bởi vì từ khi tiếp quản Dung Vương phủ, y chưa từng đến Văn Chương Uyển xem qua.
Tuy rằng y không biết đáp án, nhưng có người biết.
Lúc này Nghiêm Kha vượt mưa to vọt vào sân, quần áo ướt đẫm, vừa thấy Cơ Tùng hắn liền vội vàng hành lễ: "Chủ tử, Vương phi tới Phù Liễu Viện.
Diệp thần y bảo thuộc hạ về trước, ông nói Vương phi ở chỗ ông không có việc gì, để cho ngài yên tâm."
Cơ Tùng hơi hơi gật đầu: "Cám ơn." Dừng một chút y nói: "Đi đổi y phục trước, chốc lát ta có lời muốn hỏi ngươi."
Tháng giêng vừa qua, cỏ dại trong Văn Chương Uyển trải qua gió lạnh thổi quét một mùa đông, cỏ còn cao hơn người.
Khi đó Văn Chương Uyển còn có tường vây phía Đông, đỉnh tường vây nơi nơi đều là cỏ dại mọc thành bụi, khi bọn họ đạp cây long não tiến vào sân, ngay cả chỗ đặt chân cũng không có.
Khi đó mái ngói Văn Chương Uyển bị tàn phá, cửa sổ hư hao, bên trong chất đầy tạp vật không có vài món gia cụ ra hình ra dạng.
Trong viện còn có một gốc cây che lấp mặt trời, sân hàng năm không thấy nắng.
Ánh mắt Cơ Tùng sâu kín: "Nói cách khác, khối đất trồng rau này, là A Ninh tự mình khai khẩn ra......"
Phải khai khẩn một mảnh đất trồng rau lớn như vậy, đầu tiên phải móc gạch xanh lên, bày hình dáng ra, lại xới tơi đất, lúc sau mới có thể rải mầm lên.
A Ninh cùng Bạch Đào chỉ có hai người, làm sao làm ra được một công trình lớn như vậy?
Cơ Tùng sửng sốt một hồi lâu, nghiêng người, vẫy tay với Bạch Đào đang ngồi xổm trong trù phòng đỏ cả vành mắt trầm tư: "Bạch Đào, ngươi lại đây.
Bổn vương có việc muốn hỏi ngươi."
Bạch Đào lau lệ trong mắt, cậu vượt qua màn mưa dưới mái hiên bước đến trước mặt Cơ Tùng.
Đang lúc cậu nhấc vạt áo muốn lạy hành lễ, Cơ Tùng đã chờ không kịp, nói thẳng: "Không cần hành lễ, ngươi tìm cái ghế ngồi xuống, coi như bồi bổn vương trò chuyện đi."
Nếu là Bạch Đào của trước đây, khẳng định sợ tới mức run run không dám nói tiếp, nhưng mà trải qua sự rèn luyện của bọn thị vệ trong khoảng thời gian này, Bạch Đào đã từ túi khóc nhỏ tiến hóa thành Hắc Đào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
