Cơ Tùng nhớ rõ hình ảnh lần đầu tiên mình đồng sàng cộng chẩm với Nhan Tích Ninh ở Văn Chương Uyển, khi đó nóc Văn Chương Uyển dột nước, tháp gấm Cơ Tùng ngủ bị ướt mưa, bất đắc dĩ y và Nhan Tích Ninh chen chúc cùng nhau.
Không nghĩ tới một lần chen này chính là mấy tháng, trong mấy tháng này, ngoại trừ mấy ngày đi giúp nạn thiên tai bọn họ không ngủ cùng một chỗ, những ngày còn lại bọn họ buổi tối cùng nhau tiến vào mộng đẹp, sáng sớm có đôi khi còn có thể cùng nhau thức dậy.
Lúc mới bắt đầu, Cơ Tùng còn có chút không được tự nhiên, bên người nhiều hơn một người, y cảm giác làm sao cũng không thích hợp.
Nhưng mà mấy tháng tiếp theo, y sớm thành quen sự tồn tại của Nhan Tích Ninh.
Hiện giờ vì mau chóng khang phục, y không thể không ngủ một mình.
Lẳng lặng nằm trên giường lớn, Cơ Tùng vẫn cảm thấy không thoải mái như cũ.
Loại không thoải mái này không chỉ phát ra từ thân thể, càng phát ra từ tinh thần.
Đã quen hai người ngủ cùng nhau, Cơ Tùng luôn cảm thấy trên giường y vô cùng quạnh quẽ.
Trong phòng đặt hai thùng băng lớn, thùng không ngừng cung cấp sự mát mẻ.
Đóng cửa sổ lại, nhiệt độ trong phòng so với bên ngoài thấp hơn không ít, vừa tiến vào phòng hơi lạnh đã ùa vào mặt.
Có thùng băng, cho dù độ ấm bên ngoài cao tới đâu, hai người cũng có thể bình yên đi vào giấc ngủ.
Dưới thân Cơ Tùng trải một tấm đệm mềm mại, y nghiêng đầu nhìn về phía Nhan Tích Ninh.
Hôm nay trị liệu cả một ngày, theo đạo lý thân thể Cơ Tùng hẳn là rất mệt nói.
Nhưng mà giờ phút này y nửa điểm buồn ngủ cũng không có, chỉ muốn trò chuyện cùng Vương phi của y.
Nhan Tích Ninh cũng nằm nghiêng người, hắn cố gắng áp chế bối rối trong lòng, làm bộ như chuyện gì cũng chưa phát sinh.
Chính là hai má cùng bên tai hắn có chút phiếm hồng, tim cũng đập nhanh hơn bình thường một ít.
Cơ Tùng thấy sắc mặt Nhan Tích Ninh không tốt lắm, y lo lắng hỏi: "Làm sao vậy? Có phải thân thể không thoải mái không?"
Nhan Tích Ninh kiên trì tìm lý do: "Hôm nay Ô Chu tới tìm ta, ta mời hắn ăn băng lạc, còn làm vài đạo thuật toán.
Có thể làm hơi nhiều đề toán, hiện tại đầu có chút mơ hồ."
Cơ Tùng lý giải nói: "Sứ đoàn Liêu Hạ mấy ngày nữa sẽ rời Sở Liêu, nếu ngươi không muốn qua lại với Ô Chu, nghĩ biện pháp từ chối là được, không cần miễn cưỡng chính mình."
Nhan Tích Ninh thuận thế nói: "Con người Ô Chu còn rất không tồi, ngay từ đầu ta nghĩ hắn cùng Đế sư là một dạng.
Ô Chu trời sanh tính tình chất phác, hắn say mê thuật tính còn chính trị thì dốt đặc cán mai, đúng là bởi vì điểm này hắn cùng Nhan Tích Ninh ngoài ý muốn hợp ý.
Hôm nay ở chung với nhai, hai người tán gẫu khá khoái trá.
Trừ bỏ thuật tính, hắn còn nói với Nhan Tích Ninh không ít phong thổ các nước bên ngoài Sở Liêu.
Hắn dùng ngôn ngữ cùng miêu tả mộc mạc, ở trước mặt Nhan Tích Ninh triển khai một bức hoạ thiên nhiên khác.
Hiện tại nhớ lại l, Nhan Tích Ninh còn có thể nhớ lại cảnh Ô Chu miêu tả, hắn không khỏi cảm thán: "Tương lai nếu có cơ hội, ta muốn nhìn thấy thảo nguyên Tát Nhân Đồ Nhã mà Ô Chu nói, hứng một chút gió biên thuỳ, nhìn cảnh gió thổi cây cỏ là là ngắm dê bò."
Bỏ qua một chút rối rắm không nói, hôm nay nói chuyện phiếm với Ô Chu thật sự rất vui vẻ.
Hắn cũng không nghĩ tới sẽ có cùng chí thú với Ô Chu, chỉ tiếc Ô Chu rất nhanh sẽ trở về, nếu hắn có thể ở Sở Liêu lâu dài, hắn cảm thấy hắn cùng Ô Chu aex trở thành bạn tốt.
Cơ Tùng cười nói: "Chuyện này có đáng gì? Chờ ta có thể đứng lên, ta dạy ngươi cưỡi ngựa, lúc này không cho ngươi cưỡi Chân ngắn nhỏ, chúng ta liền cưỡi ngựa tốt nhất trong mã tràng.
Chờ chuyện ở đô thành điều tra rõ ràng trần ai lạc định, mang ngươi tới đất phong của ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
