Nhìn thấy ngón chân Cơ Tùng cử động, trong mắt Nghiêm Kha ứa ra nước mắt, hắn lớn tiếng khụt khịt.
Diệp Lâm Phong liếc hắn một cái: "Nghẹn, đừng làm cho nước mắt nước mũi của ngươi dính vào miệng vết thương."
Nghiêm Kha vội vàng ngẩng đầu ý đồ nghẹn nước mắt vào trong, ngày hôm qua Diệp thần y nói với hắn, lúc phẫu thuật cho chủ tử, bộ vị nào trên thân thể hắn cũng không thể va chạm vào miệng vết thương của chủ tử.
Thần y nói trên người có rất nhiều đồ vật bẩn, nếu chạm vào miệng vết thương, thời gian miệng vết thương khôi phục cũng chậm.
Có việc chính là lão phu, lão phu phải vội suốt một ngày."
May vá thần kinh là một việc tinh vi, trong thời gian này Diệp Lâm Phong dùng thỏ để luyện tập.
Căn cứ kinh nghiệm tích lũy được gần đây, ông cảm thấy thời gian giải phẫu phải kéo dài đến giờ Tuất.
Trong khoảng thời gian này, ba người bọn họ không thể rời khỏi mật thất, tự nhiên cũng không thể ăn uống.
So sánh ra, Cơ Tùng là nhẹ nhàng nhất trong ba người, mệt nhất tự nhiên là Diệp Lâm Phong.
Trong tay Diệp Lâm Phong nắm chính là kinh mạch của Cơ Tùng, thoáng sai lệch một chút, liền quan hệ đến hạnh phúc nửa đời sau của Cơ Tùng.
Mỗi khi khâu một sợi thần kinh lại, thần kinh Diệp Lâm Phong liền căng chặt tới cực điểm.
Nghe được hai người Nghiêm Kha cùng Cơ Tùng cổ vũ cho nhau, ông tức lại không có chỗ phát: "Sao không ai lo lắng cho lão phu? Lão phu cũng là người."
Cơ Tùng chắp tay: "Vất vả thần y." Việc Diệp Lâm Phong là cữu phụ y chỉ có y cùng Nhan Tích Ninh biết, bọn Nghiêm Kha cũng không rõ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)